Sunday, August 11, 2013

Đêm xuống phố


ở ngoài kia người quét rác
kéo lê những nhát chổi dài
có cái gì tuôn lành lạnh
không biết nỗi buồn của ai...

ngọn đèn vàng rơm rớm sáng
gù lưng
cúi mặt
co mình
thoảng tiếng thở than thảm thiết
rõ ràng của một sinh linh...

con mèo hoang rên rực buốt
màn đêm cứ thế đan dày
có một trái tim bùng cháy
nhưng rồi chợt lịm đi ngay...

Nguyễn Thế Hoàng Linh , 2001

Friday, August 9, 2013

Buồn đến bao giờ


Nắng cũng giống như đời người, có bình minh, chiều tà, hoàng hôn. Ngày xưa tôi vẫn nghĩ: mưa buồn. Bây giờ tôi mới biết nắng còn buồn hơn mưa.

(Trịnh Công Sơn)

Một bài hát cho tháng Tám, mưa mãi mưa hoài.

Thursday, August 8, 2013

Thời gian

Tôi không biết ai là người đầu tiên viết những dòng kiểu tháng x cút đi, mong tháng y đến, tháng z ơi đến rồi.

Một đứa trẻ chỉ mong cuối tuần để được đi chơi, mong ngày hè để ngủ nướng, mong giờ phim để xem hoạt hình. Một người trưởng thành thì khác. Cái đáng sợ nhất với tôi trong một tuần là lúc thức dậy và nhận ra đã là thứ 6. Tôi chợt giật mình cố nghĩ lại mình đã làm được những gì trước đó.

Tôi vẫn nghĩ một người trưởng thành là khi họ nhận thức về sự đối mặt. Không có tháng nào tệ, không có mùa nào đáng ghét, chỉ có bản thân đang bất lực.

Mỗi ngày đến, tôi nghĩ mình sẽ làm gì.

Khi bạn còn nghĩ rằng mong thời gian chóng qua, trôi khỏi cảm giác hiện tại, là lúc bạn yếu ớt và trẻ con nhất. Và thời gian luôn là thứ hoà trộn giữa sự chính xác tuyệt đối và sự tương đối kỳ lạ. Khi đi trong thang máy và lo nghĩ vẩn vơ, bạn sẽ thấy thang hôm nay nhanh lạ, nhưng nếu nhìn vào đèn báo, mọi thứ trôi một cách nặng nề chậm rãi.

Đâu có tháng nào tồi tệ. Tháng hai với những câu chuyện truyền thuyết về sự xui xẻo, lại sinh ra nhiều thiên tài. Tháng tám với những niềm vui ai đó gọi, lại cũng là mùa mưa bão. Tháng 12 lạnh lẽo, luôn đi kèm với những li trà nóng, những cuộc trò chuyện ấm cúng kéo dài. Tất cả đều ngọt ngào theo cách riêng của nó.

Tháng ngày sẽ tuần tự đến, chỉ có chúng ta có thay đổi hay không.

Source: phapsu.com

Sunday, July 28, 2013

Đêm vắng


trở về nhà trong đêm vắng
lặng đi trong tiếng ngáy đều
gõ cửa hương hoa ngoài phố
hỏi lòng mình đã xanh rêu?

ơi cảm xúc nào là thực
vui lòng toả sáng chút thôi
để thấy gì ngoài bóng tối
khi lần nữa đối diện tôi

gọi em bằng không gì cả
để em không phải giật mình
nằm xuống nghe trong ngực gió
xạc xào tìm chốn hồi sinh

và nghe tiếng không đập cánh
của con muỗi đậu trên tường
dù nó thật không tồn tại
thì câu chữ đã toả hương

này mi đừng hòng che giấu
nỗi cô đơn của muôn loài
cứ mở nó ra và ngửi
màu bay hơi để nguôi ngoai

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Sunday, July 21, 2013

How to work on weekends without loosing your soul and your friends

When you are a freelancer, an entrepreneur, a visionary or just a guy who aspires stuff, chances are, you are consequently working on weekends. Bill Watterson, comic artist of “Calvin and Hobbes” back in the 80's said:

"Weekends do not count unless you spend them 
doing something completely pointless."

Relaxing happens when you do things, without expecting a certain outcome. Relaxing will get your creative juices flowing. You will rarely have world changing ideas while sitting on your desk. You might have them while drinking with your friends, traveling, running or smoking a cigarette. I’m talking about moments that allow you to shut down the noise in your head. Moments that enable you to stop your thoughts from running through your brain like trains through a railway station. We often underestimate the importance of these moments.

Gertrude Stein once said:

"It takes a lot of time to be a genius. 
You have to sit around so much, doing nothing, really doing nothing."

When is the last time you were on a bus stop and didn’t check out your mails or poke some people on facebook? When is the last time you just did nothing?

If you are like me and can’t answer this question with ease, you are definitely not taking enough breaks.

The “great it’s Sunday” Fallacy

Let’s see if the following situation sounds familiar to you. You wake up and think, “ohhh great! I will just answer some mails and finish this website`s footer before I take the dog for a walk”. You start your computer, write some mails, open your browser…

… suddenly two hours have passed. It feels like you leapt through time. Instead of focusing on the important stuff like getting those mails done and finishing the footer of the website as you initially intended, you ended up browsing on facebook, twitter and other channels instead.

What happened? You lost focus.

Keeping focus: The 1 charge cycle

Try this: on Friday evening, charge your battery to 100%. Your job is to survive the weekend with this fully charged battery. If you have an old laptop, bargain yourself some time and get a new one.

What’s the result? In limiting your time, you will be more focused and you will have to work much more efficiently. This approach forces you to focus on the essence. You will automatically prioritize your tasks and you won’t be a victim of the “I’m coming honey! Be there in 1 minute” - Phenomena.

Unfortunately I don’t have a solution for Desktop owners yet but feel free to share your ideas.

Let me know if it works for you

Source: medium.com

Monday, July 1, 2013

Tôi trích gì khi đọc "Tôi nói gì khi nói về chạy bộ"


CHƯƠNG 1 - AI ĐỊNH CƯỜI MICK JAGGER?

Chỉ cần tôi có thể chạy được một cự ly nào đó thì tôi chẳng quan tâm gì hơn. Thỉnh thoảng tôi chạy nhanh khi thích, nhưng nếu tăng tốc thì tôi lại giảm thời gian chạy, vấn đề là để niềm hồ hởi tôi cảm thấy vào cuối mỗi lần chạy kéo dài qua ngày hôm sau. Đây cũng chính là kiểu chiến thuật tôi cho là cần thiết khi viết một cuốn tiểu thuyết. Tôi dừng lại mỗi ngày đúng vào lúc tôi cảm thấy mình có thể viết nữa. Cứ làm vậy, thì công việc ngày hôm sau sẽ diễn ra trôi chảy đến lạ lùng. Tôi cho là Ernest Hemingway cũng đã làm gần giống như thế. Để đi tiếp, ta phải duy trì nhịp điệu. Đây là điều quan trọng đối với những công trình lâu dài. Một khi ta đã dẫn tốc độ rồi thì mọi thứ còn lại sẽ theo sau. Vấn đề là làm sao cho bánh đà quay ở một tốc độ đã định - và để đến được thời điểm đó ta cũng phải tập trung và nỗi lực hết sức mình.

Hầu hết người chạy bình thường được kích bẩy bởi một mục tiêu cá nhân hơn bất cứ gì khác: ấy là một mức thời gian mà y muốn vượt qua. Chỉ cần có thể chinh phục được mức thời gian ấy là y sẽ cảm thấy mình hoàn thành được cái y đã bắt tay làm, còn nếu không làm được, lúc ấy y sẽ cảm thấy mình chưa hoàn thành. Dù y không phá được kỷ lục thời gian mình mong muốn, song miễn sao y có được cái cảm giác mãn nguyện là đã làm hết sức mình – và có lẽ, đã có một khám phá có ý nghĩa nào đó về bản thân trong quá trình ấy – thì tự điều ấy đã là một sự hoàn thành, một cảm xúc tích cực y có thể mang theo qua cuộc đua kế tiếp.

Bắt đầu có một cảm giác thất vọng rằng tất cả công sức của tôi đã không được đền đáp, rằng có cái gì đó đang cản trở tôi, như một cánh cửa mọi ngày vẫn mở rộng bỗng đóng sầm trước mặt tôi. Tôi gọi tình trạng này là nỗi buồn người chạy.

... đây là kinh nghiệm đầu tiên của tôi về chuyện già đi, và những cảm xúc tôi có nữa, tất cả đều là những cảm xúc lần đầu. Nếu đó là thứ gì tôi đã kinh qua trước đây thì tôi đã có thể hiểu dễ dàng hơn, nhưng vì đây là lần đầu tiên nên tôi không thể. Tạm thời tôi chỉ có thể làm mỗi một điều là tạm hoãn bất kỳ đánh giá chi tiết nào và chấp nhận mọi sự như thế. Cũng giống như tôi chấp nhận bầu trời, những đám mây, và dòng sông. Và còn có cả cái gì hồ như hài hước nơi toàn bộ chuyện ấy, cái gì đấy ta không muốn vứt bỏ hoàn toàn.

Hãy thứ lỗi cho tôi khi nói điều hiển nhiên, nhưng thế giới này hình thành từ đủ mọi hạng người. Người khác có giá trị riêng của họ để sống theo, điều đó cũng đúng đối với tôi. Những khác biệt ấy làm nảy sinh bất đồng, và sự kết hợp các bất đồng này lại có thể làm nảy sinh những ngộ nhận còn lớn hơn. Kết quả là, đôi khi người ta bị chỉ trích sai. Dĩ nhiên rồi. Bị hiểu lầm hay chỉ trích thì chẳng mấy vui vẻ, mà đúng hơn là một kinh nghiệm cay đắng làm người ta bị tổn thương sâu sắc.

Dù sao, khi già đi, tôi dần dần nhận ra rằng kiểu đau lòng và tổn thương này là một phần tất yếu của cuộc sống. Cứ nghĩ mà xem, chính bởi con người ta khác với mọi người mà họ có thể tạo ra cái tôi độc lập riêng của mình. Lấy tôi làm ví dụ. Chính nhờ cái khả năng phát hiện ra một số khía cạnh của một cảnh quan mà người khác không thể, cảm thấy khác với người khác và chọn lựa từ ngữ khác với từ ngữ của họ mà tôi có thể viết những câu chuyện chỉ của tôi mà thôi. Chính vì vậy mà ta có một tình trạng khác thường là rất nhiều người đọc cái tôi đã viết. Vậy nên cái thực tế tôi là tôi chứ không phải ai khác là một trong những vốn quý lớn nhất của tôi. Tổn thương về mặt cảm xúc là cái giá một người phải trả để được độc lập.


Khi tôi bị chỉ trích không đúng (ít nhất thì cũng theo quan điểm của tôi), hoặc khi ai đó mà tôi tin chắc sẽ hiểu tôi nhưng lại không hiểu, tôi bỏ đi chạy bộ lâu hơn thường lệ một chút. Chạy lâu hơn thì cũng giống như là tôi giải tỏa được về mặt thể chất cái phần bất mãn ấy trong tôi. Điều đó cũng khiến tôi một lần nữa nhận ra mình yếu đuối như thế nào, các khả năng của mình hạn chế ra sao.


Tôi âm thầm thẩm thấu những thứ tôi có thể, giải tỏa chúng đi sau đó, và trong một hình thức biến đổi có thể, như một phần của cốt truyện trong một cuốn tiểu thuyết.

Bị ai đó không thích, căm ghét và xem thường không hiểu sao lại có vẻ là điều tự nhiên hơn.

Mình đã già đi, thời gian đang tính sổ với mình. Chuyện đó chẳng phải lỗi ai cả. Đấy là luật chơi. Cũng như sông chảy về biển, già đi và chậm lại chỉ là một phần của cảnh sắc thiên nhiên, mình phải chấp nhận nó. Có thể nó không phải là một quá trình thú vị gì lắm. Nhưng dù sao thì tôi có được lựa chọn chăng?

CHƯƠNG 2 - MẸO TRỞ THÀNH TIỂU THUYẾT GIA CHẠY BỘ

... cách duy nhất để hiểu cái gì thực sự công bằng là biết nhìn xa về mọi sự

Nói cách khác, hãy cùng nhìn thẳng: đời cơ bản là không công bằng. Nhưng ngay cả trong một tình huống bất công, tôi nghĩ vẫn có thể tìm thấy một kiểu công bằng nào đó. Dĩ nhiên, điều này đòi hỏi thời gian và công sức. Và có lẽ xem ra cũng không đáng vậy. Tùy mỗi người quyết định xem nó có đáng hay không.

... một người dù có ý chí mạnh thế nào chăng nữa, dù y có ghét thất bại bao nhiêu chăng nữa, song nếu đó là một hoạt động y không thật sự để tâm, y sẽ không duy trì nó được lâu. Cho dù y có làm, điều đó cũng sẽ không có lợi cho y.

CHƯƠNG 3 - ATHENS GIỮA MÙA HÈ – LẦN ĐẦU CHẠY 26,2 DẶM

Có ba lý do khiến tôi thất bại. Tập luyện không đủ. Và tập luyện không đủ. Ngắn gọn thế thôi. Không đủ rèn luyện tổng quát, cộng với không chịu giảm cân. Vô tình, tôi đã nuôi một kiểu thái độ kiêu mạn, tin chắc rằng chỉ một lượng tập luyện kha khá là đủ để tôi làm tốt rồi. Bức tường phân cách giữa tự tin đúng đắn và kiêu hãnh vô căn cứ khá là mong manh. Khi tôi còn trẻ, có lẽ là một khối lượng tập luyện tàm tạm là đủ để tôi chạy một cuộc đua marathon. Không ép mình tập luyện thì tôi cũng đã có thể trông cậy vào sức lực mình tích lũy được để vượt qua và chạy với quãng thời gian khá. Đáng buồn là, dù sao, tôi không còn trẻ nữa. Tôi đang đến cái tuổi khi ta thực sự chỉ có được cái mà ta đã trả giá.

Không – quên bia đi. Và quên cả mặt trời đi. Quên gió. Quên cả bài báo mình phải viết. Chỉ tập trung vào việc đưa hai bàn chân mình tới trước, bàn chân này tiếp bàn chân kia. Đó là điều duy nhất quan trọng.

Tới đâu như dặm thứ hai mươi ba thì tôi bắt đầu căm ghét mọi thứ. Đủ rồi! Sức lực của mình đã cạn sạch rồi, mình không muốn chạy nữa. Tôi cảm thấy như mình đang lái một chiếc xe hết xăng. Tôi muốn uống nước, nhưng nếu dừng ngay đây để uống chút nước thì tôi không tin mình có thể tiếp tục chạy. Tôi sắp chết khát nhưng không còn đủ sức để uống nước nữa. Khi những ý nghĩ này lướt qua đầu, tôi dần trở nên giận dữ. Giận lũ cừu đang nhởn nhơ gặm cỏ nơi lô đất trống bên đường, giận gã nhiếp ảnh đang ngồi trong xe chụp hình ra. Tiếng cái cửa chập làm tôi điên tiết lên. Dù sao thì ai cần nhiều cừu thế chứ? Nhưng việc bấm cửa chập là việc của gã nhiếp ảnh, cũng như nhai cỏ là chuyện của lũ cừu, vậy nên tôi chẳng có quyền gì mà kêu ca. Ấy thế mà, toàn bộ chuyện ấy thực sự làm tôi bực bội không dứt.

“Chỉ một dặm nữa thôi. Cố lên!” gã biên tập trong xe hồ hởi la lên. Anh nói thì dễ lắm, tôi muốn quát lại, nhưng không. Mặt trời rõ ràng đang thiêu đốt. Chỉ mới hơn chín giờ sáng mà tôi cảm thấy như đang ngồi trong lò lửa. Mồ hôi tràng vào mắt tôi. Muối làm tôi cay rát, và trong chốc lát tôi không thấy được gì cả. Tôi đưa tay lau mồ hôi, nhưng cả bàn tay và mặt tôi cũng đầy cả muối, nó làm mắt tôi còn rát hơn.

Tôi vui mừng khi thấy vạch đích, rõ ràng là thế rồi, nhưng sự đột ngột ấy không hiểu sao làm tôi điên tiết. Vì đây là chặng cuối của đường chạy, tôi muốn có một nỗ lực cuối cùng, mãnh liệt là chạy nhanh hết sức mình, nhưng hai chân tôi lại có suy nghĩ riêng của chúng. Tôi hoàn toàn không nhớ làm sao để vận động cơ thể mình. Tất cả các cơ bắp của tôi có cảm giác như đã bị một cái bào han gỉ bào đi mất.

Tôi ngồi trong quán cà phê làng nốc bia Amstel lạnh. Nó có mùi vị thật tuyệt vời, nhưng không thể nào tuyệt bằng mùi vị đã tưởng tượng trong lúc chạy. Không có gì trong thế giới thực lại đẹp đẽ như những ảo ảnh của một kẻ sắp bất tỉnh.

Tôi đã tưởng sẽ tự hào về cái mình đã làm được, nhưng ngay lúc này tôi không còn bận tâm nữa. Điều làm tôi hạnh phúc ngay lúc này đây là biết rằng mình không phải chạy thêm một bước nào nữa.

Phù! – Mình không phải chạy nữa.

Tôi cho là có một vài kiểu quá trình không cho phép bất kì sự thay đổi nào. Nếu ta phải làm một phần của quá trình đó, tất cả những gì ta có thể làm là thay đổi – hay đúng hơn là làm biến dạng – chính bản thân mình trong sự lặp lại kiên trì ấy, và biến quá trình đó thành một phần tính cách của chính mình.

CHƯƠNG 4 - PHẦN LỚN NHỮNG GÌ TÔI BIẾT VỀ VIẾT TRUYỆN LÀ DO HỌC ĐƯỢC TỪ CHẠY BỘ MỖI NGÀY

Nếu tôi lấy bận bịu làm cái cớ để không chạy, tôi sẽ không bao giờ chạy lại được nữa. Tôi chỉ có một ít lý do để tiếp tục chạy, và vô số lý do để bỏ. Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ cho một ít lý do đó được đánh bóng đẹp đẽ.

Phần lớn những gì tôi biết được về viết lách là tôi học được từ việc chạy bộ mỗi ngày. Đó là những bài học thực tiễn, cụ thể. Tôi có thể thúc ép mình đến đâu? Nghỉ ngơi chừng nào là thích hợp – và chừng nào thì quá nhiều? Tôi có thể đưa được một cái gì tới đâu mà vẫn giữ được nó đúng độ và nhất quán? Khi nào thì nó trở nên thiển cận và cứng nhắc? Tôi phải ý thức được thế giới bên ngoài đến mức nào, và tôi phải tập trung vào thế giới nội tâm mình chừng nào? Tôi phải tự tin ở những khả năng của mình đến chừng mực nào, và khi nào thì tôi nên bắt đầu tự hoài nghi chính mình?

CHƯƠNG 5 - DÙ CHO HỒI ẤY TÔI CÓ ĐUÔI TÓC DÀI ĐI NỮA

Đây là một ý kiến cũ rích, nhưng người ta nói: nếu có gì đó đáng làm thì nó đáng để ta cố gắng hết sức – hay trong một số trường hợp là vượt quá cả sự cố gắng hết sức của ta.

CHƯƠNG 6 - KHÔNG AI ĐẬP BÀN NỮA, CHẲNG AI NÉM TÁCH NỮA

...khi một hành động lệch khỏi cái thông thường song vẫn không vi phạm các giá trị cơ bản, ta sẽ mong nó cho ta một kiểu tự nhận thức đặc biệt nào đó. Nó phải thêm vào vài yếu tố mới vào kho của ta để ta hiểu mình là ai. Và kết quả là, quan niệm sống của ta, màu sắc và hình dạng của cái quan niệm sống đó, phải biến chuyển.

Mình không phải là người. mình là một cái máy. Mình không cần phải làm gì cả. cứ tiến lên phía trước.

Đó là điều tôi đã tự nhủ. Đó gần như là tất cả những gì tôi nghĩ đến, và đó là cái giúp tôi qua được. nếu tôi là một người sống bằng xương bằng thịt thì tôi đã có thể gục xuống vì đau. Dứt khoát có một tồn tại gọi là tôi ở ngay đó. Và đi kèm tồn tại đó là một ý thức – bản ngã. Nhưng lúc đó, tôi phải buộc mình nghĩ rằng những thứ ấy không gì hơn là những quy ước dễ chịu. Đó là một kiểu suy nghĩ kỳ lạ và dứt khoát là một cảm giác rất kỳ lạ - ý thức cố phủ định ý thức. Ta phải ép mình vào một chốn vô tri. Một cách bản năng tôi nhận ra rằng đây là cách duy nhất để qua khỏi.

Cũng hệt như đời sống của chúng ta. Chẳng phải vì có một cái kết thúc mà tồn tại là có ý nghĩa. Một điểm kết thúc chẳng qua là được dựng lên như một cột mốc tạm thời, hay có lẽ như một ẩn dụ gián tiếp cho bản chất trôi chảy của sự tồn tại.

CHƯƠNG 7 - MÙA THU Ở NEW YORK

Cái bóng đen đã biến mất hay chưa? Hay là nó vẫn còn bên trong tôi, lẩn khuất, chờ thời cơ lộ diện lại? 

Tôi đã nhìn sâu bên trong mình, cố phát hiện ra cái gì đó có thể ở đấy. Nhưng như ý thức ta là một mê hồn trận, cơ thể ta cũng thế. Ta quay sang đâu cũng là bóng tối, và một điểm mù. Đâu ta cũng thấy những dấu hiệu lặng câm, đâu cũng có một bất ngờ chờ ta.

CHƯƠNG 8 - 18 TUỔI ĐẾN KHI TÔI CHẾT

Trong hầu hết trường hợp, học được cái gì quan trọng trong đời cũng đòi hỏi một nỗi đau thể xác.

Tôi không cần biết người khác nói gì – chỉ vì bản tính của tôi là vậy, cách của tôi là thế. Như bọ cạp đốt, ve sầu bám vào cây, cá hồi bơi ngược dòng về nơi chúng sinh ra, và vịt hoang kết bạn tình suốt đời.

Tôi ngước nhìn bầu trời, tự hỏi không biết mình có thoáng thấy lòng nhân từ trên đó không, nhưng tôi không thấy. Tất cả những gì tôi thấy là những đám mây mùa hè hững hờ trôi trên bầu trời Thái B́nh Dương. Và chúng chẳng có gì để nói với tôi cả. Mây bao giờ cũng ít nói. Tôi có lẽ không nên nhìn lên chúng. Cái tôi nên nhìn là bên trong tôi. Như nhìn đăm đăm vào một cái giếng sâu. Tôi có thể nhìn thấy lòng nhân từ dưới đấy không? Không, tất cả những gì tôi nhìn thấy là bản tính của chính mình. Bản tính riêng biệt, cứng đầu, bất hợp tác, thường nghĩ quá nhiều về mình mà vẫn còn hoài nghi chính nó – bản tính mà, khi rắc rối xảy ra, cố tìm thấy cái gì ấy vui vẻ, hay cái gì đó gần như ngộ nghĩnh, nơi tình huống đó. Tôi đã mang theo tính cách này như một cái va li cũ, trên một con đường dài bụi bặm. Tôi không mang nó theo vì tôi thích nó. Cái chứa đựng bên trong quá trĩu nặng,và nó trông nhếch nhác, sờn rách loang lổ. Tôi đã mang nó theo mình vì không có gì khác tôi phải mang.

CHƯƠNG 9 - ÍT RA ÔNG ẤY KHÔNG BAO GIỜ CUỐC BỘ

...do lỗi lầm và khiếm khuyết của ta gần như vô tận, tốt nhất ta nên nhận thức ra những ưu điểm của mình và học cách xoay xở với cái mình có.

Dù tôi có già đi bao nhiêu đi nữa, nhưng chừng nào tôi vẫn còn sống thì tôi vẫn còn luôn khám phá ra cái gì đó mới mẻ ở bản thân.

Phẩm chất kinh nghiệm của ta không dựa trên các tiêu chuẩn như thời gian hay thứ hạng, mà là cuối cùng ta nhận ra được tính trôi chảy ở chính hành động. Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì là thế đấy.

Dù nó có ích lợi cho cái gì hay không, tuyệt vời hay hoàn toàn không, nghĩ đến tận cùng thì điều quan trọng nhất là cái ta không thể nhìn thấy mà có thể cảm thấy trong tim mình. Để hiểu được cái gì giá trị, đôi khi ta phải có những hành động có vẻ như chẳng tới đâu. Nhưng ngay cả những hoạt động xem ra vô nghĩa cũng không phải đương nhiên là kết cục như thế.

Từ thất bại và niềm vui, tôi luôn cố gắng bước ra sau khi đã hiểu thấu một bài học cụ thể. (Nó phải là cụ thể, dù có nhỏ nhoi như thế nào chăng nữa). Và tôi hy vọng rằng theo thời gian, khi cuộc đua này tiếp cuộc đua khác, cuối cùng tôi sẽ đến được một nơi mà tôi hài lòng. Mà cũng có thể chỉ thoáng thấy nó.

----------------------------------------

Trích Haruki Murakami - "Tôi nói gì khi nói về chạy bộ"

"Nhan đề cuốn sách được lấy từ nhan đề một tập truyện ngắn của một nhà văn tôi yêu quý, Raymond Carver, Mình nói gì khi mình nói chuyện tình (What we talk about when we talk about love)."

Wednesday, June 5, 2013

McDonald’s theory

I use a trick with co-workers when we’re trying to decide where to eat for lunch and no one has any ideas. I recommend McDonald’s.

An interesting thing happens. Everyone unanimously agrees that we can’t possibly go to McDonald’s, and better lunch suggestions emerge. Magic!



It’s as if we’ve broken the ice with the worst possible idea, and now that the discussion has started, people suddenly get very creative. I call it the McDonald’s Theory: people are inspired to come up with good ideas to ward off bad ones.

This is a technique I use a lot at work. Projects start in different ways. Sometimes you’re handed a formal brief. Sometimes you hear a rumor that something might be coming so you start thinking about it early. Other times you’ve been playing with an idea for months or years before sharing with your team. There’s no defined process for all creative work, but I’ve come to believe that all creative endeavors share one thing: the second step is easier than the first. Always.

Anne Lamott advocates “shitty first drafts,” Nike tells us to “Just Do It,” and I recommend McDonald’s just to get people so grossed out they come up with a better idea. It’s all the same thing. Lamott, Nike, and McDonald’s Theory are all saying that the first step isn’t as hard as we make it out to be. Once I got an email from Steve Jobs, and it was just one word: “Go!” Exactly. Dive in. Do. Stop over-thinking it.

The next time you have an idea rolling around in your head, find the courage to quiet your inner critic just long enough to get a piece of paper and a pen, then just start sketching it. “But I don’t have a long time for this!” you might think. Or, “The idea is probably stupid,” or, “Maybe I’ll go online and click around for—”

No. Shut up. Stop sabotaging yourself.

The same goes for groups of people at work. The next time a project is being discussed in its early stages, grab a marker, go to the board, and throw something up there. The idea will probably be stupid, but that’s good! McDonald’s Theory teaches us that it will trigger the group into action.

It takes a crazy kind of courage, of focus, of foolhardy perseverance to quiet all those doubts long enough to move forward. But it’s possible, you just have to start. Bust down that first barrier and just get things on the page. It’s not the kind of thing you can do in your head, you have to write something, sketch something, do something, and then revise off it.

Not sure how to start? Sketch a few shapes, then label them. Say, “This is probably crazy, but what if we.…” and try to make your sketch fit the problem you’re trying to solve. Like a magic spell, the moment you put the stuff on the board, something incredible will happen. The room will see your ideas, will offer their own, will revise your thinking, and by the end of 15 minutes, 30 minutes, an hour, you’ll have made progress.

That’s how it’s done.

Source: medium.com

Tuesday, June 4, 2013

What it's like to die

Six months ago, I died.

I have no recollection of the event, but I’ve heard the story retold so many times that I may as well have seen it all. I was at the gym in my apartment complex with my roommate, Sam. I was running on the treadmill when I turned and told him I was going to faint. I collapsed and fell onto the still-moving belt, which tore the skin off my knee and pushed me onto the floor. Sam was shocked. He called for help. A personal trainer and her client ran over, called an ambulance, and assisted Sam in giving me CPR while my body slowly drained of color.

My heart had gone into ventricular fibrillation. “Vfib”, as I heard numerous doctors call it, is an type of arrhythmia–a series of irregular electrical signals in the ventricle chamber of the heart. Instead of beating normally, the walls quiver erratically, like they’re having a seizure . The heart quickly becomes unable to pump blood to other organs. I had suffered from what is officially, and somewhat morbidly, termed “Sudden Cardiac Death”.

The paramedics arrived and walked slowly down the length of the pool to the gym. This was procedure, they later told me; they didn’t want to run and cause alarm. When they reached me, they defibrillated my heart by strapping patches to my abdomen and running a strong electrical current through my body. I was told that after the first administration my heart had remained in arrhythmia. After the second, it started beating regularly.

For those 4 minutes and 30 seconds, I was clinically dead.

I spent the next two days in a coma while the doctors cooled my body to 32 degrees in order to avoid brain damage. During this time I developed a pulmonary embolism and pneumonia. Whenever I visit a doctor now they are always surprised–“each of those alone could have killed you, it’s a miracle you survived all three!” I survived by sitting through hours of MRIs with oxygen in my nose, three IV’s in my arm and ten pills a day for weeks. Sam and my two mothers, Laurie and Kerrie, rarely left my side.

-----------------------------------------

The stories you hear about people dying usually end with tunnels, lights, flashbacks, God, and big epiphanies. That isn’t what happened to me.

After finally regaining enough consciousness to understand my situation, I sat for hours staring at the hospital walls. I didn’t have any life changing realizations. I wasn’t regretful. In fact, I couldn’t think of anything in my life I wanted to change at all. Being trapped alone in that sterile room with wires hanging off my chest only made me think about everything in my life I wanted back.

Most people I tell this story to think I’m unlucky because I had a cardiac arrest at 21 years old. But I don’t think so. Only five percent of people who suffer ventricular fibrillation out of the hospital survive. Of those that do survive, more than half of them have brain damage. That means only two and a half percent fully recover. Not only did I fully recover, but I did so in the company of the people closest to me.

If there is one lesson I took away from the experience, it is not to “live life to the fullest” or “have no regrets”. It is to feel lucky. Feeling lucky means you are appreciating the things in your life that sometimes go unnoticed. It means you are achieving more than think you deserve. Feeling lucky requires a certain humility we often lose sight of.

For me, it took losing everything to remember how lucky I am.


Sunday, June 2, 2013

Nhìn những mùa thu đi


"Mỗi ngày sống qua là mỗi ngày thấy sự bình an sa sút đi một chút.
Tâm hồn cũng hư hao đi nhiều" - Trịnh Công Sơn

Trong nắng vàng chiều nay
Anh nghe buồn mình trên ấy
Chiều cuối trời nhiều mây
Đơn côi bàn tay quên lối
Đưa em về nắng vương nhè nhẹ

Đã mấy lần thu sang
Công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa
Anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai


 

boulevard of broken dreams © 2008. Chaotic Soul :: Converted by Randomness