Thursday, February 21, 2019
The best HR joke in the world!
An HR manager was knocked down (tragically) by a bus and was killed. Her soul arrived at the Pearly Gates, where St.Peter welcomed her. “Before you get settled in” he said, “We have a little problem…you see, we’ve never had a HR manager make it this far before and we’re not really sure what to do with you.”
“Oh, I see,” said the woman, “can’t you just let me in?”
“Well, I’d like to,” said St Peter, “But I have higher orders. We’re instructed to let you have a day in hell and a day in heaven, and then you are to choose where you’d like to go for all eternity.”
“Actually, I think I’d prefer heaven”, said the woman. “Sorry, we have rules…” at which St. Peter put the HR manager into the downward bound elevator.
As the doors opened in Hell she stepped out onto a beautiful golf course. In the distance was a country club; around her were many friends, past fellow executives, all smartly dressed, happy, and cheering for her. They ran up and kissed her on both cheeks, and they talked about old times.
They played a perfect round of golf and afterwards went to the country club where she enjoyed a superb steak and lobster dinner. She met the Devil (who was actually rather nice) and she had a wonderful night telling jokes and dancing.
Before she knew it, it was time to leave. Everyone shook her hand and waved goodbye as she stepped into the elevator. The elevator went back up to heaven where St. Peter was waiting for her. “Now it’s time to spend a day in heaven,” he said.
So she spent the next 24 hours lounging around on clouds, playing the harp and singing; which was almost as enjoyable as her day in Hell. At the day’s end St. Peter returned. “So,” he said, “You’ve spent a day in hell and you’ve spent a day in heaven”. “You must choose between the two.”
The woman thought for a second and replied: “Well, heaven is certainly lovely, but I actually had a better time in hell. I choose Hell.”
Accordingly, St. Peter took her to the elevator again and she went back down to hell. When the doors of the elevator opened she found herself standing in a desolate wasteland covered in garbage and filth. She saw her friends dressed in rags, picking up rubbish and putting it in old sacks. The Devil approached and put his arm around her.
“I don’t understand,” stuttered the HR manager, “The other day I was here, and there was a golf course, and a country club. We ate lobster, and we danced and had a wonderful happy time. Now all there is, is just dirty wasteland of garbage and all my friends look miserable.”
The Devil simply looked at her and smiled, “Yesterday we were recruiting you, today you’re staff.” ;-)
Source: B Thomas
Thursday, April 20, 2017
Nóng

Thursday, February 23, 2012
Monday, March 14, 2011
Dạy tiếng Việt
Rồi mình lấy vợ. Vợ mình làm nghiên cứu sinh ở Mỹ, sống bên đấy năm sáu năm, việc đầu tiên sau khi lấy mình là vợ bắt mình học tiếng Anh, do vợ dạy.
Gần đây có thằng bạn thân của vợ là David từ Mỹ sang chơi vài tuần, nhà mình đang thừa một buồng, thằng David ở đấy. Hôm nó mới sang Việt Nam, mình viết status:
“Nhà mình vừa nuôi một thằng David. Thằng này học cùng vợ mình ở Michigan. Thằng David rất dốt tiếng Anh, vì mình nói tiếng Anh, nó éo hiểu!”.
Thằng David cao to, đầu trọc lốc, lại thích bia, giống mình. Cứ buổi chiều nào nó ở Hà Nội là mình với nó nhậu. Ban đầu hai thằng còn ngồi nhà uống bia lon bia chai, vài buổi sau mình lôi nó đi bia hơi, bia cỏ lung tung xòe… (tất nhiên là không bia ôm). Vợ mình mua cho mỗi đứa một quyển song ngữ, đoạn nào nói được thì nói, đoạn nào không nói được thì giở sách chỉ chữ. Riêng mình có thêm giấy và bút chì để bí nữa thì minh họa.
Mình với thằng này buôn đủ thứ chuyện, từ chuyện nhậu nhẹt, chuyện thịt rắn thịt rết, chuyện đàn bà, chuyện nỗi khổ của thằng đàn ông bị vợ dạy dỗ đánh đập…
Thằng David cũng lạ, cứ bia vào là trình tiếng Anh lên ầm ầm. Sau dăm bữa như thế mình nói gì nó cũng hiểu. Có lần qua hồ Trúc Bạch, mình chỉ chỗ John McCain bị bắn rơi..., nó chụm bàn tay, xòe ngón cái ngón út khoát một vòng, miệng kêu èn èn èn... bùm.
Tóm lại là đến hôm nó về nước, hai thằng hiểu nhau hơi bị sâu.
Lúc chia tay, mình ôm nó, nó ôm mình, thằng David bập bẹ tiếng Việt: “Tao sẽ nhớ mày, địt mẹ!”.
Mình ngưỡng mộ mình quá!
Source
Monday, October 18, 2010
Nhật ký của một con heo
Ngày... tháng... năm Mình mở mắt lúc ba giờ sáng. Chung quanh tối đen như mực, toàn thân lúc lắc à, đúng rồi, ta đang nằm trên một chuyến xe đò. Nóng và chật chội kinh khủng.
Chả có máy lạnh gì cả. Nghe nói người cũng hay đi thứ xe này. Sao mà họ chịu nổi nhỉ? Hay tại người không nhiều mỡ như mình?
Các bạn heo xung quanh bắt đầu cười nói và cất tiếng hát. Dù sao đây cũng là chuyến du lịch đầu tiên, chi có điều chưa hiểu là du lịch ba lô hay du lịch sinh thái? Mình đưa mũi ra hít hít: Có mùi hoa mai và mùi dưa hấu: ôi, xuân đến thật rồi!
Tiếng xe thắng gấp. Nghe loáng thoáng tài xế bảo là trạm kiểm dịch thú y. "Dạ, thưa các anh, heo của em đã kiểm dịch rồi". Xạo quá, kiểm dịch là đóng một con đấu tím vào mông ư?
Ngày... tháng... năm
Chả còn biết bây giờ là mấy giờ. Chỉ nghe đồn rằng sắp vào năm Hợi, tức năm heo. Lạ nhỉ, tên cha mẹ sinh ra là Heo thì cứ theo mà gọi, sao bày đặt đổi thành Hợi làm chi. Đấy còn chưa kể họ gì? Mình hy vọng Công Tằng Tôn Nữ Ngọc Hợi, hoặc Maria Êlidabét Hợi cho sang. Nhưng thôi kệ, bệnh háo danh là bệnh của người, không phải của Heo.
Tiếng nắp thùng xe mở ra như tiếng một bản nhạc về tình yêu tan vỡ. Rồi tiếng người gọi nhau, tiếng dao thớt xôn xao khiến mình tinh hẳn giấc mơ tuyệt đẹp. Trong mơ mình gặp một anh Heo đẹp trai du học bên Mỹ, hai người sắp tiến tới hôn nhân thì phát hiện ra anh bị ung thư.
Vào phút cuối cùng, mình hiến tặng anh một mẩu dạ dày để anh khỏi bệnh. Tuyệt đẹp, nhưng mình sẽ không kể nốt ra đây, vì biết chắc đứa nào đọc được sẽ bảo đó là mơ Hàn Quốc giống hệt các phim trên tivi.
Tiếng tài xế thì thầm, bảo nơi này là lò giết mổ lậu. Ô, tại sao chết cũng gọi là chết lậu nhỉ? Và chết lậu khác chi với chết tầm thường? Một câu hỏi có tính thời đại hình thành trong tâm trí mình. Hy vọng lịch sử sẽ trả lời. Tụi mình được đưa lên bàn cân trong lúc bụng đứa nào cũng no căng một thứ cám gì đó, ba ngày nay ăn vẫn không tiêu.
Kệ! Trong thế giới đầy nội tâm của Heo, tâm hồn mới quan trọng, vòng eo hay chân dài chân ngắn chẳng nói lên điều gì.
Ngày... tháng... năm
Bọn mình nằm la liệt trên một cái sân rộng. Mình nhìn qua cửa sổ vào một văn phòng thấy có một chú Heo da đỏ hồng đang cười. Chắc nỏ đang xem tấu hài trên tivi Nhưng sao nó cười lâu quá thế? Theo như mình biết, nhiều tiết mục có cười nổi đâu? A, nhìn kỹ lại, nó là một con heo đất. Heo ấy da bóng loáng, chả được ăn gì cả nhưng suốt đời cười không rõ nguyên do.
Cổng mở ra, một chiếc xe gắn máy lao vào. Anh lái xe hạ xuống nhiều bịch lớn, có đề chữ "hàn the". Bọn mình hỏi nhau: Hàn the là cái quái gì mà cứ nhắc tới heo là kêu đến nó. Đứa bảo đấy là kem dưỡng da bôi vào cho đẹp, đứa bảo đây là thứ mỹ phẩm cao cấp, để cho vô lạp xưởng hay giò chả. Đứa quả quyết hàn the là tên tiếng Hàn của kẹo the, một loại kẹo chuyên làm mát cổ.
Mình chả quan tâm nữa, vì lúc ấy có một cô gái tuyệt đẹp đi tới. Cô ta cầm cuốn sổ trên tay, chỉ vào tùng đứa trong bọn mình, nói đứa này sẽ đi sang xứ chà bông, đứa kia sang xứ xúc xích, đứa nọ sang nước dăm bông và xử chả quế.
Mình chưa bao giờ tới những mảnh đất ấy nhưng thấy vẻ vui mừng của mọi người, mình đoán chúng thần tiên lắm. Cuộc sống là đi và khám phá, và mình quyết ra đi. Mình thề mang những kiến thức đã học trong chuồng ra áp dụng bất cứ nơi nào xã hội phân công.
Một xe tải nữa tiến vào, chất đầy gạo nếp, đậu xanh và lá dong. Một anh heo nằm cạnh mình, thường xuyên đọc sách ra vẻ thành thạo bảo rằng người chuẩn bị gói bánh chưng hay bánh tét. Lạ thật, sao người hay nghĩ đền ăn vậy nhỉ? Ăn uống, đối với mình, chỉ là phương tiện chứ chưa bao giờ là nỗi say mê. Điện ảnh, sân khấu hay ca nhạc hấp dẫn hơn nhiều chứ?
Một bà mập xuất hiện, cô gái đẹp chỉ vào tụi mình, giới thiệu đây là các heo khỏe mạnh, đẹp, thơm và nhiều nạc.
Mình hiểu tất cả những lời khen ngợi ấy và cảm ơn cô. Nhưng "nạc" là gì? Nạc có phải khả năng văn học hay khả năng hội họa không? Hay đấy là một thứ bằng cấp về thiết kế thời trang? Sao chả ai chịu giải thích nó thế?
Mình tự an ủi, rằng đôi khi con người cũng nói nhiều từ mà chính họ còn không hiểu. Sẽ có lúc mình góp ỷ thẳng thắn cho người về vấn đề này.
Bọn mình đã được dội nước. Một số bạn đi đầu cất tiếng hát. Một bài hát về tình yêu bất diệt, rất hay nhưng chả hiểu có đứa nào nhớ đóng phí bán quyền. Một cơn gió ấm áp thổi qua sân, khiên những cành lá non vẫy chúng mình rối rít.
Ôi! Mùa xuân đến thật xôn xao?
Lê Hoàng
Tạp chí Thanh niên
Tuesday, April 6, 2010
Sự tích rượu rắn
Ngày xửa ngày xưa, rất xưa…
Vào thời mà loài người chỉ có chàng Adam và nàng Eva sống trên thiên đàng, khi đó cuộc sống của họ thật là vui vẻ. Chàng Adam suốt ngày ca hát, rong đuổi theo hươu, nai, tìm kiếm những mảnh đất mới hương đồng gió nội, Còn nàng Eva chỉ mải đuổi bướm, hái hoa và ca hát. Hai người chưa biết “ái tình” là gì nên chưa ai từng thốt lên “ái chà chà” khi trông thấy người kia. Họ không quan tâm đến nhau.
Rồi một hôm, xuất hiện con rắn hoa đến ở chung với hai người ngay trong “thiên vườn” như bao con vật khác. Nhưng rắn là loài tinh quái, nó biết Adam và Eva có một bí mật mà chính hai người cũng không biết. Vậy là nó xui hai người ăn trái cấm, trái mà ngày nay chúng ta gọi là quả táo. Và…
Lúc đầu, Adam rất sung sướng và vô cùng hạnh phúc. Chàng ca hát nhiều hơn, tập thể hình nhiều hơn và còn hái rất nhiều hoa tặng Eva nữa. Nhưng cũng từ đó, chàng Adam mất hẳn tự do, đi phải thưa về phải báo, hễ uống chút rượu hay về nhà khuya là bị Eva cằn nhằn liền. Hoặc giả ăn xong mà chàng chưa kịp dọn, sẽ được nghe “bài tình ca mùa đông” ngay. Lúc đầu, để nàng vui lòng nên Adam chấp nhận tất cả, chịu cả sự quản lý về giờ giấc mà không phàn nàn gì. Rồi dần dần chàng thấy tù túng quá, Adam đâm ra buồn bực, hay cáu gắt và… chống đối. Thế là các cuộc cãi vả diễn ra. Nhiều lần hai người lời qua tiếng lại om sòm, khiến cả thiên vườn náo động. Trời lấy làm bực, bèn đuổi cả hai người xuống trần gian. Trời cũng đuổi luôn con rắn (là nguyên nhân đầu tiên của sự ồn ào đó) xuống mặt đất.
Cuộc sống trần gian của Adam còn khốn khổ hơn trên thiên đàng. Vì ở đây có quá nhiều thứ để Eva đòi hỏi: siêu thị, phim ảnh, nhà cửa, quần áo, xe máy… Chàng còn phải lao động vì bao nhiêu thứ mà chàng gọi là có cũng để phí (sau này con cháu chép thêm chữ “phí” vào để nhớ đến tổ tiên: phí đường, phí điện, phí vệ sinh, phí xây nhà, thu lệ phí…). Dĩ nhiên là Adam thấy bực với Eva lắm, nhưng chàng còn bực với con rắn hơn. “Nếu không có nó xui ta ăn táo thì đâu đến nỗi này!” – Chàng nghĩ.
Việc đầu tiên là chàng đuổi con rắn ra khỏi nhà, bắt nó sống chui lủi bờ bụi cho hả giận. Buồn thay, sự căm hận của Adam ngày càng tăng, chàng uống rượu cho vơi đi mà không được và vì uống rượu hoài nên Adam phát hiện rằng nếu rượu được ngâm thêm cái gì đó thì uống vào sẽ “phê” hơn. Lúc đầu, chàng uống rượu ngâm cây cỏ (sau này con cháu gọi là rượu thuốc). Rồi chàng nảy ra ý tưởng ngâm con rắn vào rượu, uống rượu đó mới hả cơn hận thù. Thế là số phận con rắn đó được định đoạt trong hũ rượu. Cũng may mà nó đã kịp lấy vợ, sinh con duy trì nòi giống.
Nhưng Eva vẫn còn đó với bao nỗi phiền toái cho Adam. Hơn nữa, bà Eva còn dạy cho con gái, cháu gái cách ngự trị những chàng Adam trẻ khác. Ngày nay, các đấng mày râu lớp Adam hậu sinh vẫn uống rượu rắn dài dài cho hả cơn hận sầu là vì thế!
Nguồn: phapsu
Tuesday, February 2, 2010
How to defrag your mind in 5 easy steps
Defrag Your Mind? What Exactly Is That?
For the non-geeky versions of my readers, I will briefly outline what a defragmentation is. Although it sounds pretty harsh, it’s nothing but an optimization process. The data on your computer hard-disk is not written and read in sequential order. It’s broken down into smaller pieces and written at arbitrary locations. Now, after a certain period, the effort for retrieving that information, scattered around your entire hard-disk, could become really time consuming.
This is where defragmentation comes in: it re-arranges the data on your hard-disk so it would be much more easier to access. The expected result of such a process is an increase in speed and a higher reliability of your equipment. In other words: you’re going to work not only faster, but also much safer.
Now, how can you do this to your mind? Here is my take on it, in 5 easy steps:
1. Chose Your Dominant Setup
Maybe you’ll be in travel mood for the next couple of weeks. Or maybe you’ll have to deliver something big at your job. Or maybe you’ll want to learn something new. Whatever the case, you’ll have to identify your major focus in the next few days or weeks. This is what I call your “dominant” setup. It will be your main concern, your essential duty.
Similarly, there are computer setups for video processing or for games. There are setups for text or image processing. Depending on these setups, your hard-disk algorithms may change. This is why it’s important to do an assessment first and understand what are you going to perform in the next few weeks. You’re going to setup your mind exactly for that.
Based on this initial assessment, when you’ll chose a dominant configuration for the next period. try to identify it with a single word or a small sentence: “finish project”, “workout” or “visit Rocky Mountains”. Your whole defragmentation process will target this dominant setup.
2. Identify Necessary Information
Once you correctly identified the main concern for the next period, start to identify related areas. What information do you need to succeed? Are there any important actions you need to perform on a regular basis? Are there any specific attitudes you need to adopt? Any habits you need to implement? All these items are part of your main setup.
Identifying your necessary information should be done rather slowly but thoroughly, than quickly and fuzzy. If you’re going to establish a new algorithm for your main central unit, you’d better make sure you won’t let out something important. That will only make the whole process slow if you’d have to go back and re-start it again.
One tip in this step would be to make a log of it. If it’s something about holiday, just write down the “cloud” of necessary information, actions and habits in a list format. Next time you go on a holiday, you’ll have the info available and spend less time on assessing it. Another tip that could significantly shorten this step is to use mind-mapping. A non-linear document would be more appropriate for this process than a sequential one.
3. Establish Priorities
You know the setup, you have the tools, now all you have to do is to establish priorities. If you ever witnessed a defragmentation, you saw that the most frequently accessed information is usually moved in the first sectors of your hard-disk. That would make it easier and faster to be accessed. And you’re going to do exactly that: make things easier to manage.
Identifying priorities is obviously closely related to the dominant setup. If you’re going to work more than usual, then one of your priorities would probably be to have your laptop charged as often as possible. If your main setup would be traveling related, maybe the tool which should be constantly charged is your mobile phone.
The easiest way to assess the priority is to use a scale from 1 to 5, 1 being the higher point of the scale. Take the previously gathered information and run it through this filter. Ok, this is a laptop, on a scale from 1 to 5 how important is that for my dominant setup? Ok, will give it a 2. Just start practicing and in time you’ll get better at it.
4. Ignore The Unimportant
One of the biggest clutter sources in our lives is the excess luggage we’re carrying around because we think it’s necessary. Or because somebody else has already decided for us it’s necessary. Or simply because we didn’t do any assessment whatsoever and we’re still carrying around those lose ends. Our focus is too loaded with too many lenses.
The 4th stage of your mind defragmentation should address exactly this question. If you moved all the important stuff closer to your core in the previous step, now you’re going to take the unnecessary bits and pieces and move them far away from your reach. Don’t get rid of them, of course, just offer them a well deserved break.
For instance, if you’re going to travel, you may totally ignore your office suits. Push them away, ignore. If you’re going to learn something new, decide you’re going to cut on your distractions: ignore watching TV or social activities. The most important function of this step is to actually write down what are you going to ignore. Don’t expect it to happen naturally.
5. Run A Dry Test
Once your dominant new setup is in place, try to run a dry test. It won’t have the benefits of actually implementing the whole things, but it will still be useful. Take 15 minutes to imagine a whole day, from the moment you wake up to the moment you get to bed. Every information you need is in place? Are your priorities well balanced? Is the clutter properly stowed away?
If you’re satisfied, congrats, you just had your first mind defragmentation.
A Real Life Example
1. The Dominant Setup
I do a little bit of defragmentation every time I enter a new milestone for my blog. One of the dominant setups this year would be “monetize my blog”. These are at least 3 main functions I should perform under this new setup:
- create new products
- identify markets for the products
- promote my new products
- increase blog traffic
2. Necessary Information, Actions and Habits
- focus on creating extra products (text, audio and video)
- focus on promoting my blog via social media
- allocate at least 2 extra hours each day for new products
- evaluate the promotion and generated income
3. Establish Priorities
- the most important thing: create products (priority 1)
- the second most important thing: promote the products (priority 1)
- the third most important thing: increase blog traffic (priority 2)
4. What To Ignore
- spend less time reading other blogs
- spend less time on other projects (workshops, for instance)
- ignore alternative monetization like display advertising
5. Run A Dry Test
As you may already know I already have 5 books published on Amazon and things are going pretty well on this direction. The dry-test started on early January and just finished a few days ago when my 5th book was approved. I know how my dominant setup will look like for the next few months.
Well this is how a basic mind defragmentation process looks like. This is really sketchy but I hope you got the idea.
How Often To Defrag?
Similar concepts in productivity metodologies (like GTD), suggests that a thorough review should be done weekly. In my experience, there’s no need for a weekly review in order to keep your mind defragged. It’s more about how often you will change your dominant setup, or your goals. This is also closely related to your own lifestyle.
For instance, I do think you should do a defrag every time you leave on holiday, but only if a holiday will mean a major shift in your regular lifestyle. If your current lifestyle is a nomadic one, living location independent, maybe you should do a defrag every time you check in to a new country.
Source: Dragosroua.com
Friday, January 15, 2010
Người là loài duy nhất cười nhạo đồng loại
Tiến sĩ Marina Davila Ross, nhà linh trưởng học kiêm chuyên gia tâm lý của Đại học Portsmouth, Anh, từng nghiên cứu cách con người học cười từ những động vật linh trưởng vốn là tổ tiên của chúng ta. Daily Mail cho biết, trong một nghiên cứu mới, cô nhận thấy kể từ khi biết cười, các loài động vật linh trưởng đã sử dụng tiếng cười vào nhiều mục đích.
"Tiếng cười của người và động vật linh trưởng châu Phi tiến hóa xa hơn so với động vật linh trưởng châu Á", Ross nhận xét.
Ban đầu tổ tiên của chúng ta cũng chỉ dùng tiếng cười để tác động tới người khác. Nhưng trong 5 triệu năm qua con người đã sử dụng tiếng cười vào nhiều mục đích hơn.
"Tiếng cười có thể xuất hiện trong mọi hình thức tương tác giữa người với người, kể cả nhạo báng nhau", Ross nói.
Nghiên cứu của Ross cho thấy, mặc dù tất cả hậu duệ của những loài động vật linh trưởng lớn đều biết cười, song âm thanh của tiếng cười thay đổi dần trong quá trình tiến hóa. Sự thay đổi âm thanh diễn ra đồng thời với thay đổi về hành vi của các loài. Chẳng hạn, động vật linh trưởng lớn ở châu Á có xu hướng phát ra những tiếng kêu nhiều hơn tiếng cười. Trong khi đó người và động vật linh trưởng lớn tại châu Phi cười nhiều hơn.
Ross thực hiện nghiên cứu cùng Michael Owren - một nhà khoa học của Đại học Georgia, Mỹ - và Elke Zimmermann - chuyên gia của Đại học Thú y tại thành phố Hannover, Đức. Công trình nghiên cứu của họ được công bố trên tạp chí Communicative and Integrative Biology.
"It has long been claimed that human emotional expressions, such as laughter, have evolved from nonhuman displays. The aim of the current study was to test this prediction by conducting acoustic and phylogenetic analyses based on the acoustics of tickle-induced vocalizations of orangutans, gorillas, chimpanzees, bonobos, and humans. Results revealed both important similarities and differences among the various species’ vocalizations, with the phylogenetic tree reconstructed based on these acoustic data matching the well-established genetic relationships of great apes and humans. These outcomes provide evidence of a common phylogenetic origin of tickle-induced vocalizations in these taxa, which can therefore be termed “laughter” across all five species. Results are consistent with the claims of phylogenetic continuity of emotional expressions. Together with observations made on the use of laughter in great apes and humans, findings of this study further indicate that there were two main periods of selection-driven evolutionary change in laughter within the Hominidae, to a smaller degree, among the great apes and, most distinctively, after the separation of hominins from the last common ancestor with chimpanzees and bonobos."
Nguồn: vnexpress
Sunday, November 29, 2009
Các điều luật hôn nhân
Không được hôn sư sãi đang tụng kinh
Không được hôn người cùng giới tính với mình
Động tác chính chỉ từ đầu xuống cổ
Không được hôn băm hôn bổ
Không được hôn sấn sổ vồ người ta
Không được hôn giữa bãi tha ma
Để người chết còn nằm yên dưới mả
Khi được hôn toàn thân phả...i buông thả
Miệng khép hờ, không được cắn chặt môi
Cũng không được mở rộng như miệng nồi
Tránh tình trạng vi trùng chui vào miệng
Không được vừa hôn vừa nói chuyện
Đồng ý xong rồi cấm được kiện nhau
Có thể hôn vòng từ trước ra sau
Không thấy khoan khoái tuyệt nhiên không được cáu!
~^^~
Wednesday, September 2, 2009
No.2
Trong một cuộc thi Hoa Hậu thế giới . Ðến phần các thí sinh trúng tuyển vào chung kết trả lời các câu hỏi.
Câu hỏi được đặt ra là`: Trong nước của cô, người ta hình dung thế nào về "cái ấy "của đàn ông ? Xin giải thích lý do tại sao có sự hình dung đó ?
Câu trả lời của các hoa hậu như sau:
Hoa hậu Mỹ : Oeo, tôi có thể nói rằng cái đó giống như một người đàn ông lịch sự . Bởi vì nó đứng dậy chào mỗi lần thấy một người đàn bà !
Hoa hậu Tây Ban Nha: Trong xứ tôi, cái đó được so sánh như con bò mộng trong các cuộc giác đấu bởi vì nó rất hùng hổ khi cửa chuồng mở ra !
Hoa hậu Anh Quốc: Chúng tôi thấy "Cái ấy" của đàn ông giống như các nghệ sĩ diển kịch Shakespeare bởi vì sau mỗi lần trình diễn thì nó khóc sướt mướt.
Hoa hậu Iran: Tôi thấy nó như những tên trộm vì nó luôn luôn đi bằng cửa sau !
Hoa hậu Ấn độ: Còn tôi, thì nó giống y như những người lao động bởi vì nó làm việc ngày đêm !
Hoa hậu Phi Luật Tân: Ái dà, khó nói quá hi hi .....trong nước tôi được coi như là chismis ...
- Thấy mọi người có vẻ không hiểu, cô ta tiếp - Ồ, xin lỗi , chữ ấy tiếng Phi Luật Tân có nghĩa là "chuyện gẫu truyền miệng" .
Joke 2:
Có một cô gái ngừơi Nam mới vô giúp việc cho gia đình người Huế. Ngày đầu tiên, bà chủ dặn là trưa nhớ nấu khoai mì để ông bà ngủ dậy ăn. Ông chủ dặn cô nhớ bỏ khoai sượng ra đừng có nấu.
Cơm trưa xong, ông bà chủ đi ngủ còn cô giúp việc chuẩn bị gọt khoai....
Cô mới lột vỏ khoai mì thì nghe tiếng ông chủ trong buồng hỏi " sượng không em? "
Cô chưa kịp trả lời thì nghe bà chủ nói "sượng ...." Thế là cô vứt củ khoai to đi.
Gọt đến củ thứ 2 cũng nghe ông chủ hỏi "còn sượng không em?"
Bà chủ kêu " sượng lặm..."
Cô bực mình lẩm bẩm " khoai to ngon vậy mà cứ kêu là sượng ". Cô lại vứt tiếp.
Chưa kịp gọt thêm thì ông chủ hỏi dồn dập " sượng nhiều không em?"
Bà chủ thét lên " sượng hết cả rồi !!!"
Cô bé quýnh lên lật đật bê cả rổ khoai vứt đi !
Joke 3:
Một thầy tu trẻ đi khất thực qua làng nọ, trời hanh khô.
Mà thầy tu ấy lại đi đường đã khá lâu nên thầy thấy khát nước bèn rẽ vào nhà nọ xin nước uống.
Trong nhà chỉ có một cô gái trẻ.
Cô gái nghe thầy tu hỏi xin nước thì đặt một chai nước xuống hiên nhà rồi quay vào trong định lấy cốc.
Thầy tu tưởng cô đi vào luôn nên mở nắp chai định tu một hơi cho đã cơn khát.
Vừa lúc đó cô gái đi ra, thấy vậy cô kêu lên:
- Thầy đừng tu, để em lấy…
Nhà sư trẻ tuổi hoảng hốt ngắt lời:
- Xin cô đừng lấy, để tôi tu!
Joke 4:
Giờ ngủ trưa trong nhà trẻ, Tí và Tèo nằm cạnh nhau rúc ríc, Tí đố:
- Này, bạn có biết cái gì xảy ra nhanh nhất ở quả đất không?
- Ý nghĩ chứ còn gì nữa. Vừa mới nghĩ đến "chip chip" là tớ đã rỏ rãi ra rồi!
- Sai! "Đái dầm" là nhanh nhất, thậm chí tớ chưa kịp nghĩ thì đã thấy ướt đẫm rồi.
Joke 5:
Giờ học đầu tiên môn hình học lớp 7. Cô giáo vẽ lên bảng 1 cái vòng tròn và đường kính.
- Các em hãy nhìn đây là vòng tròn và đường kính của nó.
Tèo:
- Còn theo em, đó là cái mông !
Cô giáo tức quá, chạy đi tìm thầy hiệu trưởng và cùng quay về lớp học:
- Thưa đồng chí hiệu trưởng, tèo là 1 học trò hư và không hiểu gì về hình học ........
Hiệu trưởng:
- Hỗn láo, hỗn láo quá!, Thế ai đã vẽ cái mông lên bảng thế này ?!!!
Tuesday, August 4, 2009
Con thằn lằn (No.2)
Bài làm
Hồi bé em rất khoái con thằn lằn. Em không biết vì sao mọi người lại sợ thằn lằn. Thằn lằn rất đáng yêu mà, thằn lằn giúp chúng ta ăn muỗi, hạn chế bệnh sốt xuất huyết, đem lại sức khỏe cho mọi người. Tuy có một hạn chế nho nhỏ là khi thằn lằn ị, thì sẽ làm dơ tường nhà, để lại những chấm lốm đốm không đẹp, nhưng em vẫn rất thích thằn lằn. Thật ra nói cho đúng thì em chỉ thích thằn lằn con thôi, thằn lằn cha mẹ to to, cầm thì vẫn được nhưng nó quẫy quá, cũng thấy hơi ớn ớn.
Trò chơi yêu thích hồi nhỏ của em là bắt thằn lằn con ngồi vuốt ve. Em có nghe người ta chỉ mẹo để bắt thằn lằn là dùng một cái khăn ướt, thấy thằn lằn bò trên tường thì quăng đánh bộp lên, khăn rớt xuống, thằn lằn rớt theo, không chạy đâu thoát được. Nhưng em không thích vậy, vậy hóa ra mình ác tâm làm hại thằn lằn, nó giật mình lên tim mà chết sao. Chỉ khi nào em thấy mấy bé thằn lằn con bò dưới vách tường thì em mới chộp lấy, ngồi chơi với nó. Nói chung em thích những con nào be bé, có thể cầm được trong tay, thí dụ con bổ củi, dế, hamster, bọ, blahblah... (Hồi đó cái drap trải giường nhà em là hình môt loạt các con chó bé xíu, nhìn mê lắm, suốt ngày cứ tưởng tượng nếu mình có con chó bé xíu xiu như thế thì vui biết mấy, suốt ngày sẽ bỏ vô túi, mân mê ngắm nghía nó). Mà thấy thằn lằn suốt ngày bò trên tường, dơ, nên có cơ hội là em đem thằn lằn đi... tắm. Tắm có chà xà bông đàng hoàng, có cẩn thận ngửa đầu lên trên, không cho nước vô mũi. Tắm xong lấy khăn giấy lau khô, rồi hong gió thơm tho sạch sẽ. Sau đó lấy cơm cho nó ăn, ăn xong cầm chơi chút rồi thả cho nó về nhà. Đến một ngày kia, một bé thằn lằn con sau khi được em nâng niu tắm rửa, chắc do xúc động quá nên... ngưng thở. Em hốt hoảng lay lay bé, dùng hai ngón tay khe khẽ làm hô hấp nhân tạo cho bé (y như kiểu làm cho người í nhá), cái bé tỉnh dậy thật. Sung sướng và hào hứng quá nên sau khi cho bé ăn cơm xong, cơm dính dơ người bé nên em lại đem đi tắm nữa. Lần này do sặc nước nên bé đã ra đi thật. Lần đó em rất sốc, cảm giác rất tội lỗi nên từ đó không chơi với thằn lằn nữa.
Em cực kỳ cực kỳ ghét gián. Gián là con vật hôi thối bẩn thỉu, lại còn xòe cánh bay vù vù. Nhiều khi tự hỏi sao con dế nhìn nó cũng giông giống con gián mà lại dễ thương thế. Mà nhà em là có di truyền sợ gián. Sự tích mà em sững sờ và kể đi kể lại với tất cả những người em đã gặp là một hôm nọ, cả nhà đang ngồi xem phim, ba đang ngồi xếp bằng trên đất. Bỗng... bỗng có một con gián chạy xẹt qua. Rồi mọi người biết ba em phản ứng thế nào không? Không hiểu là bằng phép màu kỳ diệu nào mà trong khoảnh khắc con gián chạy qua ấy, ba em bổng nhảy bật lên một cái, cao cả thước, và trong tư thế là vẫn đang ngồi xếp bằng. Thật là kỳ diệu! Em với thằng em lé mắt nhìn, miệng há hốc, sau đó cười như điên. Em mà xịt gián là con gián sẽ chết đuối, sẽ dzẫy đạp lõm bõm trong vũng thuốc xịt muỗi. Lý do la em muôn nó chít trước mặt em, em sẽ đỡ đau tim. Chứ xịt ít quá, nó còn đang hấp hối, nó quẫy đạp lung tung rồi bay chạy tán loạn thì sao? Mà nó chết chui rúc trong góc tường thì còn dơ nữa, chẳng thà nó chết ngay đó, dễ dọn. Thấy gián và nghe mùi gián là em phản xạ rất nhanh, xuất thần luôn, đang ngủ có thể bật dậy cầm chai xịt muổi thủ thế liền. Mà nhà em rất lạ, đã không có gián thì thôi. Hễ gián mà bắt đầu xuất hiện là y như rằng hai, ba ngày sau đó gián ra ào ào. Xịt hết một đợt, im hơi lặng tiếng một, hai tháng là có một đợt mới. Có một lần vô tình xịt muổi ngay góc máy bơm nước, trúng ngay ổ gián, gián ông bà cha mẹ cháu chút chít gì bay ra tán loạn, vừa nổi da gà vừa lên máu, hăng hái xịt khí thế, chết chắc cả mí chục con. Giờ thì rất gọn, em ứ thèm xịt nữa, thấy gián là em đạp (tất nhiên là có mang dép), đạp xong lấy chổi hốt dzục, khỏi xịt cho hao thuốc. Gián là kẻ thù muôn đời của em.
Tất nhiên em còn yêu chó, yêu thỏ, yêu hamster, còn ghét chuột, ghét mèo, ghét rắn rít... nhưng em sẽ kể vào một dịp khác. Qua những kỷ niệm về tuổi thơ, em đã rút ra được những bài học cho mình. Thí dụ như với thằn lằn, em đã trưởng thành sau cú sốc đầu đời đó, từ đó không bắt nạt và ăn hiếp những con vật nhỏ bé hơn mình. Gían cũng đã cho em một bài học, là biết tiết kiệm tiền cho cha mẹ. Thuốc xịt muỗi rất mắc, nếu xịt nhiều thì sẽ rất hoang phí. Gián còn dạy cho em biết, là phải dám đối mặt với sợ hãi (thì mới dám đạp nó chết được). Khi ta đối mặt với nỗi sợ, thì sẽ không còn sợ nữa, thay vào đó là cảm giác hả hê sung sướng khi thấy nó nằm bẹp nhép.
Em xin hứa từ nay về sau sẽ yêu thương những con vật nhỏ bé đáng yêu trong cuộc sống (trừ gián). Em xin hứa sẽ luôn yêu mến giúp đỡ chúng vượt qua khó khăn, trở ngại, chông gai trên đường đời, góp phần cho một đất nước vững mạnh hơn.
Sưu tầm :))
Wednesday, July 29, 2009
Sợ vợ lợi hay hại?
Phàm ở đời, không nhất thiết người chồng nào cũng sợ vợ. Nhưng thôi, chúng ta chẳng nhắc đến bọn người vô lương tâm, chỉ nhìn vợ bằng nửa con mắt đó làm gì. Ta chỉ nói đến chúng ta thôi, những người chồng luôn luôn nhìn đắm đuối vợ mình bằng hai con mắt đầy đủ. Và hai con mắt đó lúc nào cũng ánh lên vẻ tha thiết biết lỗi khi vợ cật vấn bằng một giọng nanh nọc: "Sao, đi đâu mà giờ này anh mới vác mặt về?". Tất nhiên là ta biết ta đi đâu. Những người chồng đứng đắn như chúng ta thì chẳng bao giờ về trễ vì một lý do bậy bạ. Rõ ràng là ta đi họp về muộn. Nhưng lẽ nào lại nói điều đó ra khi vợ mình đang giận. Nói ra, có nghĩa là ta thét vào mặt vợ: "Cô là kẻ chuyên nghi ngờ bậy bạ, không hề biết tí gì về công việc của tôi!". Ôi, lẽ nào ta lại nhẫn tâm đến như thế! Và nếu ta lỡ mồm nói ra, vợ ta cảm thấy bị mất mặt, nổi cơn lôi đình lên thì sao? Tai họa ai chịu? Thì còn ai nữa ngoài đôi tai sưng tấy lên vì bị véo của chúng ta, những người quen chịu trận. Vì vậy, lỡ rơi vào tình huống nan giải đó, tốt nhất là chúng ta im lặng ra vẻ biết lỗi. Chẳng có gì xấu hổ hết! Ông cha ta chẳng đã nói "Im lặng là vàng" sau bao năm quen nhẫn nại trước các bà, các mẹ của ta đó sao! Vâng, ta im lặng và âm thầm xuống bếp, lục cơm nguội ra ăn, bởi vì sẽ chẳng có cô vợ giàu nguyên tắc nào lại đợi cơm khi chồng về muộn. Vả lại, vợ ta đã đứng chờ ngồi đợi mỏi mòn con mắt vì ta rồi, lẽ nào ta còn hành hạ cô ta nữa. Những người chồng biết điều hãy cùng ta lặng lẽ xuống bếp xới cơm ăn một mình, vừa ăn vừa gặm nhấm khuyết điểm của mình. Ăn xong thì hãy lo mà rửa chén, không phải cái chén ta vừa ăn mà cả một đống chén ngỗn nghện từ sáng tới giờ. Gặp thằng chồng khốn nạn thì chắc chắn nó sẽ mặt nhăn mày nhó, nhưng ta thì không, thậm chí ta còn nở một nụ cười hạnh phúc. Bởi vì ta đã quen những thử thách này rồi. Từ hồi lấy nhau đến giờ, ngày nào cũng thế, vợ ta cứ sợ ta bớt yêu nàng nên luôn luôn tạo điều kiện cho ta chứng minh tình cảm trước sau như một của mình. Cái đống chén này là một ví dụ. Vợ ta cứ tưởng ta không biết nên thử thách ta hoài! Ta xắn gối ngồi xuống (bởi ta đã kịp thay đồ đâu!), tay cầm nùi giẻ lên mà trong lòng cứ tội nghiệp vợ: Ôi, nàng phải nhọc lòng thử thách ta biết bao, chứng tỏ nàng yêu ta lắm! Một người chồng mẫu mực phải biết cách rửa chén không gây tiếng động. Lúc này im lặng vẫn cứ còn là vàng! Bởi lúc ta ngồi rửa chén thì vợ ta đang ngủ. Nàng không đủ sắt đá để chứng kiến sự thử thách của mình và vì không nỡ nhìn chồng cặm cụi ngồi rửa một núi chén nên nàng đành phải đi ngủ. Và vì vợ ta đi ngủ, ta phải rửa chén bát êm thắm, lặng lẽ như một nghệ sĩ kịch câm chính cống. Dù sao thì trong chuyện này, tay nghề ta cũng cao lắm rồi. Bình tĩnh nhé, đừng sẩy tay! Ta dặn ta như thế, bởi vì một tiếng động vang lên vào lúc này có khác gì một quả bom nguyên tử nổ. Ai sẽ bảo vệ ta trước cơn thịnh nộ chính đáng của vợ? Không ai cả! Và cái tai tội nghiệp của ta một lần nữa lại chứng minh rằng "tai không chỉ dùng để nghe mà còn dùng để cho người khác trút sự phẫn nộ". Rửa chén bát, úp vào chạn xong, ta nhón gót đi lên nhà trên, nhón gót thay đồ, nhón gót đi... vệ sinh và cuối cùng nhón gót mò vào giường. Ô kìa, vợ ta đâu rồi? Cô ta không có trong giường! Sau một thoáng bất ngờ, ta giận tím cả mặt. Không phải giận vì đêm nay ta lại ngủ một mình mà giận vì ta biết cô ta ở đâu rồi! Cô ta chơi bài tứ sắc ở nhà bên cạnh, các ông bạn đứng đắn của ta ạ! Đêm nào cũng thế, cô ta lỉnh đi chơi bài suốt đêm, có khi một, hai giờ sáng mới về. Nhiều đồ đạc trong nhà đã bắt đầu biến mất một cách kỳ quặc mà ta chưa dám hỏi. Hừ, sớm muộn gì ta cũng hỏi thôi (tất nhiên là muộn)! Sức khỏe cô ta thì sa sút thấy rõ (tai ta độ rày ít đau hơn). Cái hại của cờ bạc rành rành như thế mà cứ đâm đầu vào. Ta là chồng, ta biết phải làm gì trong lúc này chứ! Thế là ta xăm xăm bước qua nhà hàng xóm quyết kêu vợ ta về, mắng nhiếc cho một trận nên thân! Cái gì chứ việc này thì rõ ràng ta đúng. Ta ló đầu vào tìm kiếm. Kia, vợ ta kia rồi, cô ta đang xòe bài. Ta cố trấn tĩnh hắng giọng:
- Em ơi...
- Anh làm cái trò gì đó?
Vợ ta lạnh lùng hỏi, đầu không quay lại. Tim ta tự dưng chơi điệu đítxcô, mặc dù ta không thích nhạc trẻ. Đầu ta lỡ thò vào cửa, giờ không biết làm sao. Tự dưng rút ra mà không trả lời nghiêm chỉnh câu hỏi của vợ thì bất lịch sự quá. Mà để cái đầu trong nhà trong khi cái thân ngoài hiên thì coi không được. Tự nhiên, ta giận ta ghê, đâm đầu vô đây chi không biết! Vợ ta giải trí một chút mà ta cũng quấy rầy, thật là đồ vô lương tâm! Cuối cùng, ta cũng nghĩ ra được một câu đáng điểm mười:
- Anh tính qua hỏi em cần tiền không, anh đưa thêm!
Tất nhiên là vợ ta không từ chối, sợ ta buồn. Còn ta thì dùng mấy trăm bạc mà chuộc được tính mạng, kể cũng hên! Thế là vợ ta ngồi thức bên đó, ta nằm thức bên đây. Cách nhau một bước, xa nhau nghìn trùng. Chuyện đó, đến nay vẫn còn! Ta nhờ tài học vấn uyên bác nên sợ vợ cũng có dựa trên cơ sở lý luận, nay muốn tìm người trao đổi kinh nghiệm hầu nâng lên thành một học thuyết triết học.
Ta bắt chước Lỗ Tấn: "Liếc mắt coi khinh nghìn lực sĩ. Cúi đầu làm ngựa cho vợ ta". Lỗ Tấn nói là "trẻ con" nhưng không có "vợ ta" làm sao có "trẻ con"? Ta sợ vợ ta chứ có sợ vợ ai đâu mà xấu! Cũng từ Lỗ Tấn ta suy ra: "Vợ nhờ chồng sợ mà thành hùm" (từ câu "Rừng nhờ người đi mà thành đường"). Nghe chí lý thay! Ta vốn người hào kiệt, coi khinh nghìn lực sĩ, bình sinh chưa biết sợ ai, nhưng sở học lộn xộn nhớ lầm câu "nếu không có cái mình thích thì hãy thích cái mình có" thành câu "nếu không có cái mình sợ thì hãy sợ cái mình có". Gia tài ta chẳng có gì ngoài vợ nên từ đó đâm ra sợ vợ mà thành tật. Nay, tính can vợ bỏ bài bạc hoài mà không được, ta lại ngẫm ra "nếu cứ sợ cái không đáng sợ ắt sẽ hại cái không đáng hại". Ôi, phải chăng vì yêu vợ mà ta hại vợ? Hỡi các ông chồng đứng đắn giống như ta, hãy trả lời! Sợ vợ, lợi hay hại?
Recommend thêm: Những người vui tính, Tôi trở thành người nội trợ đảm đang như thế nào
Tuesday, July 28, 2009
Nàng tiên cá ngủ trong rừng
Mụ phù thuỷ muốn giam giữ nàng để đòi tiền chuộc từ hoàng cung. nhưng ở hoàng cung, mọi người đã mở tiệc ăn mừng vì tống được nàng đi. thế nên mụ biết mụ đã lỗ nặng. bèn tìm cách đuổi nàng đi. nhưng nàng quá lì lợm nhất quyết không đi! Thế là mụ phù thuỷ phải nghĩ cách khiến nàng trở thành kẻ có tội, bị đường đường chính chính đuổi đi mà không thể nào cãi lại...
Một ngày nọ, bỗng có một chàng trai đẹp trai tuyệt vời, bụng 6 múi, ngực nở nang, da rám nắng, cầm theo 1 trái táo đỏ tới gặp nàng buông lời ong bướm mời nàng ăn táo. nhìn thấy chàng, nàng công chúa Baby Hocmon chịu không nổi, nàng rên rỉ, hổn hển tung suối tóc dài xuống cho chàng leo lên. nhưng chàng không leo lên vì e dè nguy hiểm trên đó mà buộc quả táo đỏ vào tóc. nàng kéo lên, do bị bỏ đói lâu ngày nên nàng ăn ngấu nghiến...
Lúc đó chàng trai tuyệt mỹ kia mới hiện nguyên hình là một con mụ phù thuỷ khú đế xấu xí man rợ tuổi đã mãn kinh tính tình khó chịu! khép nàng vào tội "mê trai đến mất lí trí! " nên đã tống nàng ra khỏi ngọn tháp kia. chưa hết, quả táo đỏ kia là quả táo độc! vừa ra khỏi địa phận pháo đài thì nàng thấy từ háng trở xuống ngứa ngáy không sao chịu nổi! nàng ngồi đó gãi, gãi, gãi và gãi đến khi máu tứa ra khắp nơi! máu chảy đến đâu vảy cá mọc ra đến đó! cuối cùng, đôi chân dài tới nách xinh đẹp của nàng đã hoàn toàn trở thành một cái đuôi cá óng ánh!
Lạc giữa rừng già, lại thêm cái đuôi cá khốn nạn, nàng lết, lết, lết trong đau khổ. nàng tìm đến bên một phiến đá, nói vài lời với mấy xanh:
"BUZZ! bụt ơi, có đó không? cứu con..."
không có chuyện gì xảy ra.
nàng thều thào:
"đ......ụ...."
...Chưa hết câu, nàng trút hơi thở cuối cùng.
Lúc đó trên trời có 3 bà mụ béo tốt, người ục ịch mỡ và cholesterol bay ngang qua. nhìn thấy quang cảnh kì thú: một con cá ươn phơi thây giữa rừng, không kềm nổi tò mò liền đáp xuống xem. vừa nhìn gương mặt nàng, họ nhận ra ngay đó chính là con công chúa họ đã đỡ đầu! 3 con mẻ cảm thương rơi lệ mà nói rằng:
- Lúc còn sống, chúng ta đã không giúp gì được cho đứa con gái hết thuốc chữa như con, thôi nay con rơi vào hoàn cảnh bi đát, phận tiên thánh không thể làm ngơ. nay ta ban một lời nguyền rằng: 'hễ có ai trao cho con một nụ hôn của tình yêu thật sự, tức là 'true love's first kiss" í mà! hí hí hí! thì con sẽ thức dậy từ giấc ngủ ngàn thu, trở lại hình hài giống với của người yêu con. hai con sẽ sống hạnh phúc mãi mãi về sau. tức happily ever after..."
Đoạn, 3 bà mụ lặc lè bay đi mất. bỏ lại cái xác chỏng chơ nơi rừng thiêng nước độc. Vừa lúc đó có 7 chú lùn đi ngang qua, cảm thương cho thân phận của nàng, họ đặt nàng vào một cái quan tài bằng pha lê, quanh có nạm kim cương là loại hột to nhất, lấp lánh nhất và khiêng nàng để ở một nơi an bình. đoạn, họ ra về.
Bao năm trôi qua, xác nàng trương phình lên, bốc mùi cá ươn tanh tưởi hôi thúi không sao chịu nổi. chim chóc thú rừng bỏ đi nơi khác cả. cây cỏ bình thường cũng chết hết, chỉ vài loài kì hoa dị thảo mọc lên, phát triển um tùm. không còn ai bước tới khu rừng đó nữa. nàng tiên cá ngủ mãi nơi rừng sâu.
Cho tới một ngày, có một nhân vật bí hiểm nọ, bình sinh là người thích sống cô đơn, nên thường đi tìm những nơi hoang vu nhất để sống. nghe nói có một khu rừng đã bao năm qua không ai dám bén mảng tới, lại hôi thúi không sao lí giải được nên tò mò tìm đến.
Vốn dĩ hôi thúi cũng không ai bằng nên chàng không nao núng trước mùi xú uế, lại đánh hơi đi theo để tìm xem ai là người có cùng level với mình đến vậy, cuối cùng, chàng tìm tới được cái xác đã biến dạng của nàng tiên cá. nhưng dẫu sao, chàng vẫn nhận ra được cái đuôi cá! mừng rỡ vì có bữa ăn tốt, lại được bày biện sẵn trong cái hộp kiếng cực kì xinh đẹp, chàng cuối xuống... vô tình lại chạm ngay phần vốn dĩ trước kia là đôi môi đỏ như máu bầm cực kì gợi cảm của Baby Hocmon! phép màu đã xảy ra! Cơ thể nàng hồi phục lại từng phần trong vầng hào quang chói loà, trước ánh mắt căm phẫn vì không hiểu chuyện gì xảy ra với bữa ăn yêu quí của mình của nhân vật bí hiểm nọ. cuối cùng, cái xác kia hiện nguyên hình là một con công chúa loã lồ không mảnh vải che thân trước mặt chàng.
Chưa hết, do lời nguyền của bà mụ mập địt nọ vẫn còn một vế, trong không trung bỗng vang lên giọng nói được hiệu ứng echo "...trở lại hình hài giống với của người yêu con...con...con...". thân thể nàng lại được bọc trong luồng tinh quang lạ kì... và rồi khi luồng tinh quang chói mắt ấy tan biến, hiện nguyên hình là...
...Và từ đó, họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
The End.
Monday, July 27, 2009
No.1
Có chàng nọ đi mua găng tay để tặng cho bạn gái, anh ta nhờ em của cô ta đi theo để cố vấn.
Trong khi anh ta mua đôi găng tay thì em của cô bạn gái cũng mua 1 cái quần lót.
Khi gói hàng, cô bán hàng gói lộn găng tay đưa cho cô em bạn gái, còn gói quần lót thì đưa cho anh ta.
Không biết sự lầm lẫn này, anh ta gởi gói quà kèm theo 1 lá thư đến cô bạn gái.
Sau đây là nội dung của lá thư:
Em yêu dấu,
Vì thấy rằng khi đi chơi với anh không bao giờ em mặc nó, nên hôm nay anh tặng nó cho em đây.
Vì muốn chọn cái thích hợp với em nhất, nên anh đã nhờ em gái của em đi theo mua, vì anh thấy em gái của em có mấy cái rất đẹp, và anh biết rõ em gái em và em đều cùng 1 cỡ như nhau.
Cô bán hàng giới thiệu cho anh 1 cái kiểu mới, mặc vào rất ấm,có phẹt-mơ-tuya để mở, nhưng khi thấy cô ta kéo phẹt-mơ-tuya thử, nó bị vướng lông bên trong nên anh chọn loại không có phẹt-mơ-tuya.
Anh đã bắt em gái em mặc nó trước mặt anh, 1 phút sau cởi ra và đưa cho anh ngửi bên trong, khi thấy không có bị ẩm ướt và hôi anh mới quyết định mua.
Anh hy vọng rằng lần gặp tới anh sẽ tận tay mặc nó cho em. Và sau khi mặc em hãy chìa nó ra để anh hôn lên đó 1 nụ hôn nồng thắm.
Joke 2:
một ngày đẹp trời trước cửa một tiệm thuốc tây rất đông mọi người đang get line chờ đến lượt của mình thì một người đàn ông hấp tấp hớt hải chạy tới nói lớn rằng " Xin cho tôi qua trước, rất gấp rồi ở nhà có người đang nằm chờ" mọi người đều lo lắng và thông cảm nhường cho người đàn ông ấy vào trước! bước tới quầy thuốc bằng một vẻ mặt hớn hở ông ta nói với doctor rằng "bán cho tôi một cái bao cao su loại tốt nào!!!!
Sunday, July 26, 2009
Con thằn lằn
Mình rất có duyên với thằn lằn, đã từng chứng kiến những cảnh tượng rất "thời khắc" của thằn lằn...ví dụ như cảnh 2 con thằn lằn âu yếm nhau, xxx nhau, cắn lộn nhau, đánh hội đồng ( 3 chấp 1), rồi đến cảnh như thằn lằn ỉa nữa...
Thích quan sát thằn lằn nhưng cũng rất khát máu, thích giết chóc thằn lằn...mình đã từng dùng cây súng hơi Trung Quốc (giá thị trường lúc đó là 33k Vietnamese Dollars- cách đây 5 năm ) hạ sát vô số thằn lằn. Với khoảng cách 4m, có thể nhắm đúng vào đầu thằn lằn và phơ, thỉnh thoảng rung tay chệch xuống mình, hay đuôi gì đó, có khi đứt chân, tay...nhưng nói chung con nào đã bị bắn thì sẽ vong mạng, không sớm thì muộn- chết vì tàn tật không tìm được thức ăn là nhẹ nhất! B-)
Khoảng thời gian xa hơn, lúc còn học lớp 7 chưa có tiền nhiều để tậu 1 con súng hơi (vả lại lúc đó mắc hơn nhiều) thì dùng thanh tre mảnh và nhắm quất 1 phát! Vũ khí thô sơ nên cảnh tượng hãi hùng- có khi thì con thằn lằn mất một khúc, có khi còn nguyên nhưng có phần nát bét , nhưng có một điểm chung là con nào chết cũng không chịu rơi, cứ bám cố lấy chỗ mà cách đó 1/1000 giây nó còn nghĩ cuộc đời vẫn đẹp sao!!!
Giết xong rồi cũng chả dám thu dọn vì tởm, mấy ngày sau chỗ đó chỉ còn bộ xương...???!!!
Xong! Lịch sử là như rứa.
Một hôm cách không lâu hôm PC của mình bị trời đánh, bỗng trên cái modem hiệu LinkPro 4 Port mua 1200.000 Vietnamese Dollars có con thằn lằn nằm trên đó! Điều lạ là xua đuổi cách mấy nó cũng không đi, thì ra nó bị mất một chân và còn đang cụt 1 khúc đuôi, thân thể có vết cào xé... nội ngoại thương có hết.
Có lẽ nó nhờ hơi ấm tỏa ra từ cái modem 1200.000 Vietnamese Dollars để hồi sức! Vì mấy ngày sau khúc đuôi bị mất mọc lại! Lại một cảnh tượng "thời khắc" hiện ra, thì ra khi khúc đuôi mới mọc lại thì lúc đầu nó sẽ có màu đen nâu!!! (bảo đảm 70% dân số không biết) Khác hẳn so với màu của thân thể con thằn lằn!!!
Con thằn lằn bị thương quá nặng nên không thể đi tìm thức ăn, nó ốm dần ốm dần (quên nói, lúc đầu nó mập ú, da dẻ mượt mà lắm), da nó nhăn lại rồi mình nó hót vào, càng ngày càng sâu, thấy cả nội tạng. Có lẽ vì không ăn nên vết thương lâu lành, mà hình như cũng không lành nữa... con thằn lằn cứ nằm đó, đã hơn 2 tuần...khúc đuôi vẫn đen thui, không chịu đổi màu cho giống với màu da, không hiểu do chưa đến lúc hay vì thiếu thức ăn!?
Mấy hôm sau, vào một buổi tối.......
Kẻ thù của nó đã tìm đến, 2 con thằn lằn khác, 1 con ốm nhưng lanh lẹ, một con khác to hơn...từ xa trên phía bóng đèn nó chắc lưỡi "chắc..chắc chắc chắc" rồi tiến lại gần hơn, nhưng vẫn e dè giữ miếng. Từ dưới này con thằn lằn đang bệnh cũng chắc lưỡi đáp lại rồi bò lên, nó tuy không ăn lâu rồi nhưng còn lanh quá, ít ra còn đủ sức bò lên tường... có thể nó trước kia cũng là dân anh chị hay danh tướng trong làng thằn lằn nhà tui?!
2 chấp 1 què! Cả 3 con đều chắc lưỡi liên tục rồi tiến lại gần nhau, người cả 3 cong lên, bụng cao hẳn so với mặt tường, cả thân hình cũng cong, đuôi dựng thẳng.... rồi bất chợt hai con mạnh áp lại cắn tới tấp...và con thằn lằn ốm kia chạy trối chết (kế thứ 36 không học cũng biết, Tôn Tử rảnh hơi ?! ) nhưng vì sức yếu nó đã chạy không lại hai con kia, tụi nó cứ chạy theo cắn cắn hoài...cuối cùng chịu hết thấu, con ốm rơi xuống gạch, trong một mớ bụi và vụn giấy, có cả dây điện.
Hai con kia bỏ đi, khoảng 3 phút sau con thằn lằn ốm bò lên lại cái modem, nó lại mất một chân và dường như rất khó thở... chuyện ly kỳ sắp đến!!!
Một hồi sau nhìn lại, bên cạnh con thằn lằn ốm là hai cục phân ...chắc đó là tâm huyết nó để lại cho con cháu. Đừng xem thường hai cục phân này, bởi theo kinh nghiệm quan sát thằn lằn thì từ xưa đến nay mỗi con chỉ có thể ỉa ra một cục per time (cục/lần), đó là khỏe mạnh còn không nói, nó lại đang lúc gần đất xa trời đã dồn hết sức lực cả đời tống ra những 2 viên!!! (tròn trịa hẳn hoi nhé )
Và hôm sau thì không còn thấy nó nằm trên cái modem nữa, 2 viên phân bây giờ đã khô lại, dính cứng trên mặt bàn, giữa mấy sợi dây điện...
Vốn định viết vài dòng tổng kết và nêu ra ý nghĩa của bài văn nhưng đã khuya, không tiện viết nhiều! Vả lại bỏ ngõ cũng là một cách để đọc giả tự viết tiếp phần sau vậy!!
Truyện đêm khuya - Tác phẩm đầu tiên và có lẽ là duy nhất!
Written by Boulevard Of Broken Dreams
MasterPiece Production
23h50 ngày 09/06/2008
