Showing posts with label UN-NAMED. Show all posts
Showing posts with label UN-NAMED. Show all posts

Sunday, July 27, 2025

Quote vặt 19

Q: Trong cuộc sống sẽ có lúc bị người khác "chơi dơ", lời khuyên của bạn là gì? 
A: Đúng vậy, Marc — trong cuộc sống, sẽ có lúc ta bị "chơi dơ": bị lợi dụng, bị phản bội, bị đối xử không công bằng. Không ai tránh khỏi. Nhưng cách ta đáp lại mới là thứ định hình bản lĩnh và giá trị của mình. 

💡 Lời khuyên của mình: 
Đừng chơi dơ lại — hãy chơi thông minh.

🧠 1. Hiểu rõ luật chơi

Trong công việc, tình cảm hay xã hội, luôn có "luật ngầm" và "luật chính thức". 
Người khôn là người biết cả hai, nhưng chọn cách ứng xử có chiến lược. 
🔑 Không phải ai tử tế cũng yếu đuối. Và không phải ai cứng rắn cũng tàn nhẫn. 

🛡️ 2. Giữ nguyên giá trị của mình

Khi bị chơi dơ, phản ứng bản năng là trả đũa. Nhưng nếu bạn đánh mất nguyên tắc, bạn đang để người khác định nghĩa bạn.
Hãy để sự thông minh, kiên nhẫn và bản lĩnh là cách bạn đáp lại. 

🧭 3. Chọn trận chiến đáng đánh

Không phải cuộc chơi nào cũng đáng để mình lao vào. 
Có lúc buông bỏ là chiến thắng, có lúc đối đầu là cần thiết — quan trọng là biết khi nào nên làm gì. 

🧘 4. Xây dựng nội lực

Người có nội lực mạnh sẽ không bị lung lay bởi chiêu trò. 
Học hỏi, rèn luyện, giữ tâm vững — đó là cách bạn trở nên "không thể bị chơi dơ" lâu dài. 

Q: “không để người khác định nghĩa mình” nhưng thực ra không phải chúng ta ai cũng được dần dần định nghĩa từ những trải nghiệm và va vấp trong cuộc sống hay sao? 
A: Marc, bạn vừa chạm vào một điều cực kỳ sâu sắc — và đúng. Câu hỏi của bạn không chỉ là về bản lĩnh, mà còn là về bản chất của con người: chúng ta có thực sự tự định nghĩa mình, hay là kết quả của những gì người khác làm với ta? 

🧩 Thực tế: chúng ta là tổng hòa của va chạm

Không ai sinh ra đã biết mình là ai. 
Những trải nghiệm — cả tốt lẫn xấu, những lời khen lẫn chỉ trích, những lần bị chơi dơ hay được nâng đỡ — đều định hình ta. 
Nhưng đó là nguyên liệu, không phải định nghĩa cuối cùng. 
🔥 Người khác có thể ảnh hưởng đến ta, nhưng không ai có quyền viết câu chuyện thay ta. 

🛠️ Sự khác biệt nằm ở quyền lựa chọn 

Bạn không thể kiểm soát hết những gì xảy ra với mình. Nhưng bạn có quyền chọn cách phản ứng, cách ghi nhớ, cách học từ nó — và đó là nơi bản ngã thật sự được hình thành. 

🧠 Một cách nhìn khác:

Người chưa từng bị tổn thương thì chưa biết mình mạnh đến đâu. 
Người chưa từng bị hiểu lầm thì chưa biết mình cần rõ ràng thế nào. 
Người chưa từng bị chơi dơ thì chưa biết mình có thể cao hơn cuộc chơi đến mức nào. 

🧘 Vậy nên... 

Đúng, người khác có thể định nghĩa bạn — nếu bạn để họ làm thế. 
Nhưng nếu bạn dùng mọi va chạm để tự viết lại câu chuyện của mình, thì bạn không bị định nghĩa — bạn đang tiến hóa.

Monday, February 3, 2025

Quote vặt 17

Bố tôi nói với tôi rằng: Đừng lấy việc bận rộn trong công việc làm niềm tự hào, vì công việc chỉ là một quá trình học tập. Việc thực sự tạo ra giá trị và tài sản thuộc về chính mình đều phải dựa vào bản thân tự lực. Nếu công việc quá bận rộn chiếm hết cuộc sống của con, nó sẽ che lấp tầm nhìn, khiến con không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra trên thế giới, và cơ hội sẽ lặng lẽ trôi qua bên cạnh con.  

Con phải luôn điều chỉnh và xem xét liệu những gì con đang làm hiện tại có phục vụ cho mục tiêu cuối cùng của mình hay không. Nếu không, hãy lập tức rời bỏ.

Sunday, September 22, 2024

Quote vặt 16


Conor McGregor, võ sĩ nổi tiếng người Ireland, chia sẻ về người vợ của mình với một tâm tư đầy xúc động: 

"Chúng tôi đã cùng nhau suốt 8 năm qua, sống tại Ireland, cách Dublin khoảng 80 km, trong một căn hộ thuê và không có công việc ổn định. Tôi không làm việc vì toàn bộ thời gian của tôi đều dành cho việc tập luyện. Trở thành một người hùng luôn là ước mơ cháy bỏng của tôi. Cô ấy đã luôn tin tưởng vào tôi, và mặc dù tài chính eo hẹp, tôi vẫn nỗ lực chăm sóc dinh dưỡng, ăn uống hợp lý và các bữa ăn đầy đủ. Cô ấy luôn là người chăm sóc và khuyến khích tôi.

Khi tôi trở về nhà sau những buổi tập căng thẳng, mệt mỏi, cô ấy luôn nói với tôi: 'Conor McGregor, em biết anh có thể làm được điều này, và anh sẽ thành công.' Giờ đây, tôi kiếm được hàng triệu đô la từ các trận đấu với sự chứng kiến của từ 50.000 đến 70.000 khán giả. Tôi có thể mua bất cứ chiếc xe nào, bộ đồ nào, hay ngôi nhà nào mình muốn, nhưng cô ấy chưa bao giờ yêu cầu điều gì. Cô ấy xứng đáng với những điều tốt nhất trên thế giới.

Cô ấy luôn ở bên cạnh tôi, động viên tôi rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì. Tôi đã đạt được thành công này nhờ vào cô ấy; cô ấy chưa bao giờ làm tôi thất vọng và chưa bao giờ rời bỏ tôi."

Thursday, April 21, 2022

Quote vặt 15

10 tuổi: Bố mẹ dặn bạn phải HỌC GIỎI, để sau này có được 1 công việc ỔN ĐỊNH, rồi còn kiếm tiền nuôi thân.


14 tuổi: Bố mẹ tiếp tục dặn bạn phải CỐ HỌC THẬT GIỎI, để thi được vào 1 trường CẤP 3 tốt, rồi còn thi ĐẠI HỌC nữa.


18 tuổi: Bạn thi đỗ vào 1 trường ĐẠI HỌC, đúng như tâm nguyện của bố mẹ. Với 1 chuyên ngành cũng khá hot, mà bạn nghĩ là xã hội sẽ cần.


22 tuổi: bạn TỐT NGHIỆP đại học, nhưng chuyên ngành của bạn lại không dễ tìm việc như bạn nghĩ. Mấy năm đầu bạn phải chạy shipper, rồi Grab, Be,...đủ thứ nghề để kiếm sống.


26 tuổi: bạn tìm được 1 CÔNG VIỆC, tiền lương không nhiều, nhưng cũng tạm ỔN ĐỊNH. Bạn thường xuyên phải làm muộn đến tận khuya để hoàn thành xong công việc của mình.


30 tuổi: bạn KẾT HÔN, cô ấy do 1 người quen giới thiệu cho bố mẹ bạn. Bạn chưa muốn cưới do lương còn chưa đủ nuôi thân, nhưng rồi để chiều lòng bố mẹ, bạn gật đầu đồng ý.


34 tuổi: Sức khỏe bạn ngày càng yếu đi, công việc thì ngày một nhiều hơn, lời hứa thăng tiến lại tiếp tục được lùi vô thời hạn. Cô vợ rỉ tai bạn: "Con trai mình tháng sau lên mẫu giáo lớn, song ngữ 7 triệu/tháng". Bạn nhíu mày, cô ấy to tiếng: "Anh đã như vậy, anh muốn con cũng như anh sao?" Bạn lặng đi, rút điện thoại chuyển khoản cho vợ thêm 3 triệu, tiền ấy bạn tính sẽ tự thưởng cho mình bộ Vest mới, vì mới được tăng thêm 10% lương sau 3 năm cống hiến hết mình.


38 tuổi: Thằng bé vào lớp 1. Cô chủ nhiệm nói: "Năm đầu tiên rất QUAN TRỌNG ! Phụ đạo một tháng khoảng 3 triệu". Bạn lặng đi. Đang tính đi học 1 khóa đầu tư để thoát nghèo, nhưng thôi, thấy người ta bảo đầu tư cho con cái là khoản đầu tư mang lại lợi nhuận tốt nhất.


42 tuổi: Thế rồi nó cũng sắp lên được cấp hai, thầy chủ nhiệm nói: "Năm ĐẦU TIÊN rất quan trọng", bạn cười: "vâng, em đang tính cho cháu đi học thêm". Dự định năm nay mua 1 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nhưng chắc thôi, lo cho con ăn học trước đã, rồi tính sau.


46 tuổi: Một ngày, khi vừa đi học về, thằng bé chạy đến ôm bạn và nói: "Ba, con muốn học Piano. Ba mua cho con 1 chiếc đàn nha". Câu "Ba làm gì có tiền" những năm tháng gần đây, bạn đã nói quá nhiều, nhưng lần này không hiểu sao KHÔNG NÓI NÊN LỜI.


50 tuổi: Con trai thi được vào 1 trường ĐẠI HỌC cũng không tồi lắm, chắc có lẽ cũng tốt hơn trường bạn ngày xưa. Như vậy là tốt rồi. Lại đúng chuyên ngành của bố. Chắc giờ cũng dễ tìm việc, nhưng mà học phí sao lại cao vậy nhỉ? Không biết còn phải đầu tư cho nó học đến bao giờ.


54 tuổi: Hôm nay con trai bạn TỐT NGHIỆP đại học. Bạn lấy hết can đảm, xin cấp trên kém hơn bạn 15 tuổi cho phép được nghỉ buổi sáng, tới trường dự lễ tốt nghiệp của con. Rồi còn đi mua cho nó cái XE MÁY nữa. ĐÃ HỨA mấy năm nay rồi, mà ngày nào nó cũng hỏi.


58 tuổi: Bạn đi làm về sau 1 chầu nhậu say khướt với Sếp, chỉ thẳng mặt thằng con: "Mày suốt ngày lông bông, chọn cái nghề tử tế mà làm, dẹp mẹ ba cái thứ ĐAM MÊ VỚ VẨN đi".


Ấy thế thôi mà lại thành cãi lộn. Chỉ nhớ mang máng câu cuối nó nói: "Con không muốn sống CUỘC ĐỜI NHƯ BA". Bạn phát hiện ra mình đã già, không đủ lý lẽ để nói lại nó, chỉ biết hét lên: "Tao là thằng bố của mày đấy!" Ấy thế mà nó cũng bỏ nhà đi mấy ngày


62 tuổi: Bạn nghe nói nhà nước chính thức cho tăng tuổi hưu của nam lên 65. Tin vui nhất trong cuộc đời, vậy là được NGỒI KHÔNG hưởng lương thêm 3 năm nữa. Thằng con cũng nói đến chuyện kết hôn. Vậy là lại phải chạy vạy lo cho nó cái đám cưới, để được như CON NHÀ NGƯỜI TA


66 tuổi: Vậy là bạn đã NGHỈ HƯU được gần 1 năm. Bạn 1 mình nhâm nhi chén rượu cùng mấy cái chân gà luộc. Sống bằng đồng lương hưu quả không dễ dàng. Sau từng đó năm đi làm, thu nhập cũng có tăng, mà sao kiếm được đồng nào, là hết đồng đó. Hơn 40 năm làm việc cật lực, chỉ để dành tiết kiệm được có vài chục triệu. Không hiểu sao nước mắt bất chợt ứa ra, chắc là do rượu cay quá, chứ gần THẤT THẬP CỔ LAI HY rồi, ai lại khóc như đứa trẻ vậy?


70 tuổi: Cả nhà làm lễ MỪNG THỌ cho bạn. Thằng con tặng bạn 1 chuyến du lịch Phú Quốc, vì cả cuộc đời vất vả, CHƯA CÓ DỊP đi nhiều. Nửa kia bên bạn cũng đã 40 năm cuộc đời; cãi vã, bất đồng cũng nhiều, mà có vẻ như cũng lâu rồi chưa được đi đâu. Lần này có lẽ cũng là cơ hội để cả hai H M NÓNG tình cảm. Chuẩn bị cả tháng trời, khi chỉ còn vài ngày nữa là lên đường, thì hỡi ôi, Covid khiến hãng bay hủy chuyến vô thời hạn


74 tuổi: Năm Covid thứ 4, thế giới hiện giờ chỉ còn 1 nửa. Giờ mọi thứ đã trở nên bình thường, thiên nhiên đã dần phục hồi trở lại, không khí đã trở nên trong lành hơn rất nhiều, biển đã xanh lại như xưa. Bạn quyết định sẽ cùng người vợ đã gắn bó và hy sinh cả cuộc đời cho gia đình, sẽ đi chơi một chuyến. Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi từ trong nhà ra đầu ngõ mua thuốc rồi quay về.


78 tuổi: Bạn nằm trên giường bệnh, tỉnh lại sau cơn mê, xung quanh là toàn bộ người thân bạn bè, đồng nghiệp..vợ và con bạn bắt đầu khóc...Bạn nhận ra...bạn đang ở rất gần NGƯỠNG CỬA TỬ THẦN..Bạn muốn để lại chút tài sản cho con cháu, nhưng chợt nhớ ra, mình cũng đã bán sạch để chữa bệnh mấy năm qua.


Đột nhiên bạn tự hỏi: Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào? Bạn nhớ lại khoảnh khắc Khi bạn nhận tấm bằng TỐT NGHIỆP đại học.


Rồi bạn tự hỏi, mình có thực sự đã 1 lần nào đó DÁM SỐNG cho BẢN THÂN mình???


Câu hỏi dường như quá khó để trả lời. Bạn nhắm mắt và lại 1 lần nữa, như hàng trăm lần trước đó…


Người ta cứ hay xem chỉ tay rồi định nghĩa cuộc đời mình theo các vạch kẻ. Nhưng chẳng phải nó nằm trong lòng bàn tay bạn đó sao?


Nguồn: facebook "Đọc sách hay là chết"

Saturday, March 19, 2022

What prevents software engineers from moving up to staff or principal engineer roles, and how can this be overcome?

I used to be a Senior Principal Software Engineer at Raytheon (ages ago). There are a lot of things that block engineers from advancing, and they should. Any engineer who does not support the following activities will have a hard time advancing.

- Documentation - if you never leave a trail of breadcrumbs, you will be stuck answering the same questions about your code for years to come.

- Avoiding self-directed changes - many software engineers have a desire to make small tweaks to code when there was no justifiable need. If the product works properly, leave it alone. If there are issues with the product, submit a change request so your changes can be funded.

- Not focusing on the big picture - the key to advancement is positive exposure to senior management. They want people who think at the architectural level, understand the impacts of process mechanics, can spot a vendor pushing vaporware, and realize cost and profit matter.

- The 12-year-old dress code - it does get in the way. If you want the senior folks to take you as a professional, try to do better than the Metallica T shirt with shorts and flip-flops. Executives like to have their senior people in tow. Executives do not want to be reminded of the disaffected teens they raised.

- Never call your guess a fact - this will burn you faster than the President. You never want to feed an executive with an incorrect and unqualified hunch. I have seen employees used as floss after supplying a bad guess.

A former Raytheon CEO had a set of rules. Look for Swanson’s rules. There is a funny and dark story behind the rules. Raytheon PR mistakenly oversold these off as Swanson’s rules, but he was referencing someone else’s work.

Source: Quora

Swanson's Unwritten Rules of Management: https://www.leadershipnow.com/minute0014.html

Quote vặt 14

If you are just "employed" in Cyber Security, you are at risk. Here's why.

Most people like to conform. They put all their trust into the company they work for. They work hard and hope to get that 3% pay raise they think they are entitled to. They hope in a few more years they will earn that extra week of vacation. They also hope to get that promotion they've been wanting "if" management thinks they deserve it. However, that's a lot of hope.

Why do people do this? Because it's comfortable.

However, comfortable is VERY dangerous place to be.

I've never been one to conform to that mindset. Let me explain.

Let's face it. Most businesses go into business for one reason. It's profit. If they can eliminate a position or replace someone with a more economical option, they will sometimes do it. That's ok though because it is their business, and they are entitled to it.

What most people don't realize is that many states have "at-will" employment. This means that the business at any time can make cuts, give work to contractors, or make other personnel changes to save money. They are not obligated to employ you. They don't owe you anything but your last paycheck.

I was a victim of this many years back. I had a great job and made a fantastic income. I did well at my job and loved it. However, I was eliminated because a contractor was cheaper. I lost my job. It was all about bottom line. I had kids, bills, and food to put on the table.

It was then that I realized how dangerous it was to put all your trust into your job or the company you work for. Yes, there are fantastic companies out there including the one that I work for now. However, that business is not responsible for your livelihood. Why?

Because you are.

Your well-being relies on your personal brand. What does this mean?

Your personal brand is the following:

1. What you are about

What do you stand for? What do you like to be around? Are you someone that people want to be around?

2. How good you are at what you do (technically)

How well do you stack against others in this field? Are there solid reasons they should pick you over others? Do you have what it takes?

3. How well you market yourself

You may be great at everything above, but how do others know this? Are you out there (i.e, LinkedIn) proactively and found by employers and opportunities?

Even when you are in that dream position, you need to take care of your personal brand. Your inbox should be filled up with messages from recruiters that want you. Why? Even though you are happy, it is a great sign that your brand is attractive, and that opportunity is still coming your way. Keep the pipeline full.

What would your employment gap be if you lost your current job? Will your personal brand carry you to the next opportunity within a week or two? If not, you have work to do.

Rely on your brand, not your employer.

Source: Mike Miller Linkedin

Tuesday, October 5, 2021

How to lead people who are smarter than you

Steve Jobs, who was famous for his hiring and recruiting practices, believed a small team of A+ players could run circles around a giant team of B and C players. He was thoroughly convinced that the quality of the team was everything.

Many leaders are reluctant to hire as Jobs did. They settle for dependable but less stellar teams—in part because they feel threatened or intimidated at the prospect of leading someone smarter than they are.

Leading a team of exceptionally bright people does require skill, but as Jobs proved again and again, the payoff is well worth it. Here are some pointers for getting the most out of your own A+ employees:

Don't be intimidated. Leaders tend to think they need to have all the answers—and to be terrified when they don't. But your role as leader is not to know everything; it's to set the stage. That means working to sustain and support people who are more experienced, up to date and talented than you. It may feel disconcerting at first, but it will serve you well in the future. You do have to know enough to be conversant—so let your stars take center stage while you ask the questions, do the reading, learn and investigate.

Confront your fears. It's natural to feel fearful when you are leading people who are smarter than you. Whether you're afraid of being shown up, of looking unprepared and foolish, or even of being passed over for advancement while someone who was below you rises above, face your fears and work through them. Then remember that hiring the smartest people is ultimately an act of confidence and smart leadership.

Don't micromanage. I've seen this happen a lot: a leader feels insecure so they overcompensate for what they don't know by becoming a controlling micromanager. Remember, your role as leader is to allow the smart people to do what they do best. Support them but don't hover. Keep your actions empowering and maintain strong relationships with your team members by providing support and resources and then stepping aside.

Get educated. I believe it always helps to have a learner's inquisitive mindset. If you consider yourself a student rather than an authority figure, you can more easily share your concerns and ask others to include you in discussions that will help you learn. Let those around you know you want to learn from them and be deliberate about creating opportunities to make it happen. You don't have to try and become an expert, but gain insight into what your people do and it will give you the acumen you need to keep up with those around you.

Stay vulnerable. If you hear that people are questioning your leadership capabilities, be transparent with what you've heard, and what you think, and what you plan on doing about it. Don't go in trying to safeguard your ego. Instead, approach the situation with a mix of vulnerability and strength, and figure out how you are going to work together and support each other.

Seek good counsel. Find someone who can listen to and advise you. It may be a peer, a coach, or a mentor. Speak to them candidly, share your concerns, ask for help. Sitting with fearful or anxious feelings often makes things worse, but seeking counsel might help ease your emotional load.

Add value. As a leader, your role is best served when you are able to bring people together and be there for them in ways no one else can. The best leaders don't always coach, but they do consistently add value by providing support and resources to their team.

Lead from within. You don't always have to be the smartest person in the room—you just have to have that person on your team, give them the support they need, and get out of their way.

Source lollydaskal.com

Saturday, November 21, 2020

What is the difference between genuinely smart people and people trying to be smart?

It's a few things in my view. First one is the need (or lack of) to advertise how smart they are. All the genuinely smart people I know don't try to inject how smart they are into conversations by jumping off topic onto some personal story or new subject they know a lot about. They're comfortable in their intelligence and how it comes across that they don't feel the need to wear it like a neon sign. Their intelligence isn't there to impress other people, it's there for them and their use. If other people notice it and admire it, great. But they don't need it.

The second thing is the genuinely smart person is teachable. They know that no matter how smart they are, there is someone who knows more than they do and rather than feel threatened by that, they take full advantage of it. They listen when the expert talks, they ask questions, they take criticism and they are always willing and eager to learn more.

Third and final thing that I've noticed is that the things a genuinely smart person is that they lack snobbery in regards to their area of expertise. I know that sounds weird, so let me explain. One of my closet friends (who doubles as my first cousin) is super passionate about classic literature. She read books like Othello, My Antonia, and Jane Eyre in middle school, for fun rather than by force. Since then, she'd obtained a BA in Philosophy (another favorite reading material) and is working on her Master's in English Literature. Ans guess what? As much as she loves her classic works, she also loves more modern work, like Harry Potter or The Fault in Our Stars. In other words, my friend doesn't put on airs, looking down at other aspects of her subject as “lesser” because they're not as serious or impacting as “classic work”. She appreciates all of it for what it is, either deeply philosophical or just a nice afternoon of fun. She knows liking more “easy” subject matter doesn't mean she's not intelligent-it just means she likes to read a lot and has varied tastes.

These are key traits that someone who is merely trying to be smart will lack. They will have to remind you, constantly, how smart they are. It'll be subtle and overt and guess what, it'll be all talk and little, if any walk to match it. And the moment you call into question their expertise? They're not going to realize they have more to learn, they're gonna have their hackles up and bite you for daring to suggest they're not a genius. You suggest that it might be fun to make a baking soda volcano? The response probably is: “that's so childish, I only like serious experiments”.

If you see any of those popping up, you're probably in the presence of someone who's trying very hard to be seen as smart, versus actually being smart.

Answered by Isabelle-Grey

————————————————————

People who try to appear to act smart generally do some of the things listed below while people who are smart generally don't:

- Use big words when unnecessary
- Point out the lack of knowledge in a person in the attempt to make themselves look more knowledgeable
- Talk about abstract ideas for no real reason
- Talk really fast to demonstrate that they can think faster than you
- Assume they know what you are talking about rather than actually listening
- Explain things in excess when not needed

Those points above are some things to watch out for to help you determine if a person is actually smart or is just trying to act the part.

Below I touch on some things that smart people do that people who are acting the part don't do

If someone really is smart they usually have more self doubt.

The people that have the least amount of self doubt are the ones who probably aren't actually a smart person.

Of course if someone knows something then they will stand firm by their knowledge, generally speaking though, smart people are more aware of the fact that they don't really know all that much in the grand scheme of things.

So pay attention to the people who show self doubt. They are most likely the real deal.

If you know you know something, you don't have to prove it to others that you know it.

We humans all like social approval and our knowledge and worth to be recognized by others.

That being said though, if you notice that someone is seeking after the recognition of others rather than focusing more on making sure they are doing everything properly, then this indicates that they are trying to act smart rather than being the part.

This is because they are more concerned about looking right than being right.

Smart people focus on honestly being right rather than looking the part.

Even if others think a smart person is wrong that won't stop the smart person since they know they aren't.

A smart person knows when they know something and are not as concerned with looking right because they'd rather be right.

Another way to determine if a person is smart or not is to listen to them.

“Out of the abundance of the heart the mouth speaks.”

At first just assume that every thing a person says is true... 

Then when you talk to them about what they've said, asking genuine questions about the things they've indicated to you that they have knowledge on, they will demonstrate if they actually know what they are talking about or not.

If they start saying contradictory things or things that don't make a lot of sense ask them for clarification about it.

If their clarification leads to more confusion this is a sign that they really are just spouting nonsense about something they really don't know about.

The best way to catch a liar is to just ask him questions about what happened.

With time it will become apparent what the truth really is.

Main Thing to Look out for:

The main thing to look out for is if the person is trying to convince you to think of them as a smart person. When you meet people just ask yourself if what they're doing seems to be with the intent of persuading you to think they are smart. Doing this should give you a better idea of what the person is all about.

Answered by David-Brown

Source: quora.com

Tuesday, November 17, 2020

How people manipulate you by making you regret

There's something about the dark which pulls out feelings we're numb to during the day.

As your monitor lights up your face in the dark room you sit in before getting into bed, you can sometimes get lost in thinking about the state of your social relationships and the progress of your plans.

The nighttime's darkness allows us to analyse how people treated us during the day with a meditative clarity. You start remembering times when people made you feel unwanted, times when prideful individuals gleefully showed off their material possessions, and times when your boss didn't value your output at work.

You start labeling those who possess narcissistic qualities as you think about them further. You realize just how hungry, for what they call success, some people are. You're astounded by the criminals, and are taken aback by those who lie without blinking an eye. They're always in a rush and only focus on themselves. Attainment of wealth and status blinds them to what you call the deeper meanings of life.

As you think about the people in your life before bed, you start to wonder if any of them ever think about you.

Certain thoughts just don't seem to go away however; they conversely grow and poke at our emotions. Someone's nefarious reminder of our potential regrets is particularly powerful in being lodged inside our minds.

"Be sure you won't regret leaving this job for another."

Every action we commit is one that's set in stone for the history books. After their performance, our actions can only be thought about, and their effects can only be celebrated, regretted, or hopefully fixed.

The aim of this article is to help you understand how others may manipulate you by encouraging you to feel regret.

Why eliciting self doubt in others is easy to do

The nefarious induction, and encouragement, of regret in others is the weaponization of a possible truth which is difficult to prove. Regret is seldom crystal clear in its reasoning. It's difficult to regret something with one hundred percent certainty as we never truly know whether our actions were a completely terrible idea.

Regret is grey, it's fuzzy.

Yes, you may regret being up front with the cute person at the bar only to get rejected, but would you regret the same act if your direct advances paid off? Is it thereby worth regretting an action if subjectivity plays a massive role in how successful that course of action is?

Yes, you may regret lashing out at your parents for allowing their worry for you to overstep some privacy boundaries. What if your reaction was warranted? How do you know you wouldn't react the same way again if you felt the same emotions?

You can even come to regret doing many things you've long considered to be good ideas. Regret is born out of feeling like you're missing out on a more optimal course of action. You should've said this instead of that. You should've went here instead of there. Once you come up with a better "there," then your "here," has the potential to be regretted.

The fuzziness and slippery nature of regret is what people who seek to induce regret weaponize. They understand that the potential to regret always looms over our shoulders as we act our way through life. Nobody has this thing figured out. We take a series of calculated risks; day in and day out. They understand that regret can always have the potential to be true, even if someone's mightily confident in what they've done.

"You should've bought the flight that overlays in Manila, it's always a few hundred dollars cheaper."

All that's required for regret to sprout and spread its roots in the mind of another is the introduction of a better action, outcome, or situation than what in fact took place.

Why regret is powerful in submitting

Riding the wave of the potential truth behind regret, the malicious individual thereby seems to know something you don't when they introduce regret into the picture. They arm themselves with a perceived knowledge about what you should have done, and what you should've said.

By making you feel a sense of regret, they place themselves in a dominant position as it relates to yours. Their confidence wouldn't have a wedge stuck in it, as they go on to stick a wedge in the confidence you acted with prior to speaking with them.

When someone makes you feel regret, they place themselves in a position to teach you and give advice. Once they elicit a sense of regret about the past within you, malicious individuals will jump at the chance to mold your actions into the future.

They'll place themselves as the knowledgeable one and will reinforce your potential regret of the past. Such individuals will make you feel inadequate in the context of what they coerce you to regret. They'll make you feel unskilled, and will tend to make themselves out to be as skillful.

These individuals will utilize a potential possibility of regret being right for you to feel as a chance for themselves to come out on top. They'll be less interested in figuring out whether you really should be regretting what you did and will be more interested in continually making you feel it.

A person who regrets is a person who is generally at a crossroads. They are generally more lost than the confident trailblazers. They're more susceptible to being coerced, pressured, and manipulated. Be wary of individuals who consistently mention the possibility of regret around you. Try to pick out the ones who seek to capitalize on your act of regretting your past actions in an effort to place themselves above you.

Source: kletische.com

Sunday, October 25, 2020

7 ways to take control of your mind

I don’t know anyone who doesn’t have a negative voice inside his head. It’s part of life. It’s called free will. It gives you the chance to make smart choices, improve your self and grow to become a better version of yourself.

But until those benefits happen, you have to deal with negative thoughts that ambush you all day and night. Sometimes they hide in the depths of your subconscious mind, and at other times they are right in front of your face. During the day, negative thinking is more manageable. You are distracted by work, family, and responsibility. Then night rolls around, and you think you’re ok. You fall asleep but four hours later, you are jolted awake staring into the darkness. Did you ever notice that your negative voices are louder in the dark?

That’s when you lose control. Your twisted thoughts distort reality. Not knowing what to do, you sit back and watch the horror movie in your mind. Helpless and spiraling out of control, you try hard but can’t stop the frightening images your imagination has created.

Since negative thoughts are sneaky, and they appear in disguise, they show up as fear, doubt, or anxiety. Just one small thought and your imagination is triggered,  tumbling into a wild whirling cyclone that knocks you off your feet. It doesn’t have to be that way. You can change your thought process.

TAKING BACK CONTROL

Mind control is a character strength that improves the quality of your life. You may not be able to stop the initial trigger thought, but you can take back the controls and not succumb to them. You don’t have to get swept away.

Here’s how to get a grip on it:

1. Be aware. Be prepared

When you are aware, you are mentally strong enough to fight off the thoughts you don’t want.  Negative thinking happens to everyone. No one (that I know) can escape the initial trigger thought. What matters most is what happens after it that one thought.  I’m not saying that you should become anxious waiting for negativity to arrive,  it just means that when you are aware, you recognize when that trigger thought happens and knock it out immediately. The more aware you are, the quicker you grab hold of your mind and take back the control.

2. Name it

When you are stuck in negativity, and feel yourself falling into dark thoughts, stop the cycle by naming it. Whether you whisper it, or say it out loud, naming it causes a separation in your subconscious mind. That is enough to break the cycle. When I was suffering from panic attacks, naming what was happening is what saved me. The negative force is strong but you can be stronger. Name it to stop the cycle.

3. Fear is illogical

I remember when I was having hurricane shutters put up on my 14th-floor apartment. The workmen were hanging on ropes on the side of the building. There was no balcony beneath them or anything to fall onto, except the ground below. When they finished, they came into the apartment. I was standing there with my sweet, gentle 85-pound Labrador on a leash when one of the high-flying workers freaked out. He was so afraid of my dog; he wouldn’t step foot in the apartment. He’d rather stay on the balcony railing 14 stories high (where he jumped to) than come near my dog. I had to take my dog to another room so he could come in. It taught me an important lesson;  a person can be incredibly brave in one aspect of life, and illogically fearful in another. Fear makes no sense.

4. Erase and Replace

Sometimes just saying, “erase and replace” is enough. It’s a positive mantra that kicks out negativity and makes room for positive thoughts to enter. It also helps to have a “replace” statement ready for use when you need it.  One word is all you need. You may choose, “stop” or “no” or “go.” Chant it. Repeat it over and over again. Scream it, sing it, or be creative. Find a replacement word or phrase that will stop the negative cyclone. Other simple and helpful phrases are, let go or everything is fine. Find a replacement that will stop the negativity. Isn’t that why the song from Frozen become so popular? Even little kids subconsciously appreciate the importance of letting go.

5. Do a reality check

Many times I’ve given myself a gentle pat on my face just to snap back to reality. The imagination is a strong force when the negative thought cyclone gets hold of it. You believe what you think. When in reality, it’s just a movie you have created in your mind. And if you’re a creative person; your creations are intense, making them more realistic. If you’re into statistics, this one is easy. What are the chances of your visions becoming reality? Sadly, our loved ones put themselves in situations that haunt us all day and night. So it’s up to you to wipe out those thoughts and bring yourself back to reality.

6. Present Moment Mindfulness

If you are going to take control of your thoughts, you need a mental support system. Present Moment Mindfulness works instantly. When you are caught up in the negative whirlwind, recognize it, erase and replace, and bring your attention to whatever you are doing. If you are washing the dishes and feel your mind meandering onto a dark path, notice what you are doing and whisper it, I am washing the dishes. I feel the soap bubbling on my hands. The water feels warm, and then let yourself go with it. It sounds silly at first, but it really works. My favorite phrase from a meditation I used to teach is… breathing in I feel calm, breathing out I feel ease. Calm, ease, calm, ease.

7. It’s your choice

Remember, this is your freedom of choice; your chance to determine which path you want to take-who you want to be with, what career you want to be in, and what you want to eat for dinner. It’s up to you. You get to choose how long the negativity stays in your mind.

Source: addrc.org


Wednesday, June 24, 2020

Quote vặt 13

em thích cái j đó trừu tượng hơn
đọc xong để lại suy nghĩ ấy
hơn là để lại cảm xúc rõ rệt
ko biết diễn đạt ntn nhưng em nghĩ anh hiểu

---

uhm, e là dân kỹ thuật mà
cái logic cảm xúc của e là logic của đối xứng, xung đột và góc cạnh
hoặc tương phản
hoặc thăm thẳm chiều sâu
chứ ko cần vồ vập ôm ấp, hay nâng niu đắn đót

---

cũng có mấy bài về gia đình, em cũng thích

---

thành ra nếu e đọc 1 bài thơ, cứ mưa là buồn, nắng mai lên là ngồn ngộn tình iu, e sẽ ko thấy thích

---

như bài "Ngôi nhà của bà" Nguyễn Thế Hoàng Linh

--

:D

---

em đọc đã khóc mấy lần

---

để a tìm đọc
a chưa bit bài đó
e có đọc thơ Lưu Quang Vũ ko
Hai năm một bận cháu về thăm bà
Chiếc ô tô không vào vừa ngõ hẹp ==> đúng như a nghĩ
logic của e là cảm tới những góc cạnh như này
những đối xứng của không gian, quăng quật lên cái tư duy của người cảm thụ 1 sự nghiệt ngã nào đó 
và vì vậy, nó khơi gợi lên cảm xúc
e cần phải để người ta làm e đau, rồi e mới khóc
:D
vại thì e chưa đọc thơ thiền dc


Friday, July 26, 2019

Vợ, không phải là người thân!

Con trai!

Ngày mai là đám cưới của con và bố phải nói vài lời. Bắt đầu từ ngày mai chúng ta có thể là hai gia đình. Mẹ con và bố không cần sự chăm sóc của con. Điều quan trọng nhất trong cuộc đời con là chăm sóc cô gái con sẽ cưới ngày mai.

Bố chưa hẳn đã đủ hiểu hết cuộc đời này nhưng cũng có một số thành tựu nhỏ. Bố phải nói rằng, sự hiện diện của mẹ con đã tạo ra một bước nhảy vọt trong cuộc đời bố. Nhân cơ hội này bố ghi vài dòng chia sẻ với con về hôn nhân từ hai người đàn ông với nhau, hy vọng con tránh phải đi đường vòng.

Một cuộc hôn nhân tốt là gì?
Một số người nói khi hai người kết hôn, họ trở thành những người thân, nhưng bố muốn nói với con rằng cho dù con kết hôn bao nhiêu năm, con cũng phải nhớ: Cha mẹ và con cái là người thân, còn vợ chồng là người yêu. Hôn nhân phải dựa trên tình yêu.

Vợ con không phải người thân của con. Con có thể hờn trách, la lối bố và mẹ, bởi bố mẹ là người sinh ra con, dù sao con vẫn là con trai chúng ta, mối quan hệ này không thể chối bỏ. Nhưng vợ con thì không, quan hệ với cô ấy là hai bên cùng có lợi, nếu con phạm lỗi, cô ấy sẽ rời con bất cứ lúc nào.

Đạo diễn Lý An mà con thích nhất từng trả lời phỏng vấn khiến bố rất tâm đắc. Khi được hỏi "Giai đoạn này, điều khiến anh cảm thấy hạnh phúc nhất là gì?", Lý An trả lời: "Vợ có thể cười với mình là tôi thấy nhẹ nhõm, hạnh phúc. Tôi làm chồng người ta, làm bố con người ta, không có nghĩa là hiển nhiên tôi có được sự tôn trọng và kính trọng của họ. Hàng ngày bạn vẫn cần phải cố gắng giành được sự tôn kính của họ. Đây chính là lý do khiến tôi không buông lơi".

Bố tin con nhất định cũng giành được sự tôn trọng từ vợ mình.

Nói nhỏ với con nhé, thực ra kết hôn rất phiền phức, hôn nhân cũng không đẹp đẽ như chúng ta tưởng tượng. Một người từng nói: "Ý nghĩa của hôn nhân là gì? Không phải là thứ khiến bạn vui vẻ mỗi ngày, cũng không phải là thứ khiến bạn luôn có thể cảm nhận được. Nhiều lúc, thậm chí hôn nhân còn là điều ngược lại. Nó trói chặt chân tay, buộc cùng cả đống chuyện nhỏ nhặt, không liên quan khiến bạn mệt mỏi, nghi ngờ".

Thực ra giá trị đích thực của hôn nhân thể hiện ở mặt ngầm. Khi con buồn phiền, có một người ở bên nghe con giãi bày, khi con trống trải có một ánh mắt khiến con cảm thấy muốn thay đổi thứ gì đó, còn khi con thất bại, có một cánh cửa luôn mở rộng đón con. Người trong đó không những không hề trách con, thậm chí còn chăm sóc vết thương cho con, buồn vì nỗi buồn của con.

Bố mẹ cũng có thể làm được như vậy nhưng tiếc là sẽ không hiểu được con sâu sắc và cũng không thể ở bên con lâu đến thế. Rồi sẽ có một ngày bố mẹ đều phải rời xa con. Bên con sẽ chỉ còn vợ, gia đình nhỏ mà con xây dựng. Đây chính là lý do tại sao phải kết hôn, tại sao phải hết lòng duy trì và bồi đắp cuộc hôn nhân.

Đây cũng là điều bố muốn nói với con: Tốt với vợ là việc quan trọng nhất trong cuộc đời của một người đàn ông.

Những năm con còn nhỏ, bố trong thời kỳ lập nghiệp bận rộn, thế nên mọi việc trong nhà, nuôi dạy con, chăm lo ông bà nội, thăm hỏi người thân, bạn bè... đều do mẹ con lo liệu.

Hồi đầu bố nghĩ đây là lẽ dĩ nhiên và làm việc nhà chẳng có gì khó. Cho đến một lần bà ngoại bị ốm và mẹ con đi chăm bà. Mỗi ngày tan làm bố phải vội về nấu nướng cho con, rồi dọn dẹp và trông con học. Lúc đó con ở cái tuổi nghịch ngợm, chỉ ham chơi, mỗi ngày trông con học bố thấy ức chế.

Hai tuần đó, bố vô cùng mệt mỏi. Quần áo bẩn chất thành đống trong nhà. Đâu đâu trong nhà cũng bám bụi. Mấy lần bố mệt quá không dậy được nên con phải đi học muộn. Từ sau lần đó, bố mới biết được mẹ con vất vả thế nào.

Tiểu thuyết gia Lý Bích Hoa từng nói: "Phải yêu nhường nào mới có thể sẵn lòng đứng trong bếp rửa cả đống bát đĩa đó". Vấn đề ở đây không phải là thực sự đã làm được gì mà là "động lực" để làm. Một người phụ nữ kết hôn rồi thì tâm tư của cô ấy đều dành cả cho gia đình. Thế nên sau này tan làm, con hãy hỏi xem vợ con có cần giúp gì không và san sẻ việc nhà cùng cô ấy. Yêu nhau và lấy nhau, cần phải hiểu những khó khăn của nhau, đánh giá cao đóng góp của nhau cho cuộc hôn nhân.

Đàn ông tốt với vợ mới có thể thành công.
Gia đình chúng ta từng có một lần bị khủng hoảng. Khi đó bố nghỉ việc công chức chuyển sang làm kinh doanh nhưng lại không có kinh nghiệm gì nên bị lừa, không những mất tiền, còn nợ nhiều. Chúng ta phải chuyển đến một căn hộ nhỏ, điều kiện sống kém xa trước, nhiều lúc nơm nớp chủ nợ đến đòi tiền. Người thân và bạn bè đều dần dần xa lánh chúng ta. Thời gian đó bố tuyệt vọng.

Bố nói với mẹ con nên ly hôn, như vậy ít nhất mẹ và con sẽ không bị liên lụy. Nhưng bà ấy nói, "chúng ta là người một nhà, sao có thể xa rời nhau được?" Sau đó, mẹ con đã tìm đến những người nợ tiền chúng ta trước đây đòi trả. Nhiều người đóng sầm cửa lại, bố khuyên mẹ từ bỏ đi, nhưng bà ấy vẫn quyết tâm. Cuối cùng mẹ con thật sự đã gom được một khoản tiền, rồi sau cùng nhà chúng ta gây dựng lại.

Thế nên bố luôn nói với con, ở nhà chúng ta, mẹ con to nhất, bố con ta nợ mẹ quá nhiều. Khi một người đàn ông gặp thất bại, người có thể ở bên con, giúp đỡ con, vực con dậy chính là vợ của con.

Bố từng đọc một nghiên cứu liên quan đến quan hệ giữa gia đình và sự nghiệp của người đàn ông. Thông qua phân tích những người thành đạt xung quanh và số đông quần chúng, họ rút ra được kết luận như sau: Người đàn ông yêu vợ càng dễ dàng thành công trong sự nghiệp

Bố cũng hy vọng con là người cha tốt
Có một điều bố phải nói, thực sự người cha có ảnh hưởng đến con cái nhiều hơn mẹ. Bố không muốn con trở thành một người cha, điều bố mong là con trở thành hình mẫu cho các con của mình.

Trong quá trình con trưởng thành, dù bố hay đi công tác, ít ăn cơm nhà, bố vẫn gọi điện mỗi ngày về hỏi tình hình của con. Vì có con, bố không sa đà nhậu nhẹt, không hút thuốc và hình thành thói quen đọc sách. Bởi vì bố mong con có một cơ thể khoẻ mạnh và lớn lên bình thường, vì bố biết chẳng thể muốn con đọc sách khi bố ôm điện thoại trên sofa.

Muốn một đứa con ngay thẳng và tử tế trong tương lai thì chính người cha phải ở được vị trí ấy...

Hôm nay bố nói hơi nhiều. Mẹ con đang nhờ bố giúp rửa rau, bố không luyên thuyên nữa. Chúc con có được người vợ xinh đẹp, lương thiện, ý chí như mẹ con! (câu này là mẹ con bắt bố nói).

Bố mãi yêu con.

Nguồn: Sưu tầm

Saturday, June 1, 2019

Quote vặt 12


Bức tranh dưới đây có tên "Lại điểm 2" của họa sĩ kiêm nhà sư phạm nổi tiếng người Nga Fyodor Pavlovich Reshiotnikov, vẽ năm 1952, hiện được trưng bày tại Bảo tàng mỹ thuật quốc gia Nga, bức tranh còn được đưa vào sách giáo khoa hiện nay của nước này. Một đứa bé bị điểm 2 (điểm kém nhất) về nhà như bị đưa xuống địa ngục phán xét : Chị của nó, một Đội viên thiếu niên tiền phong quàng khăn đỏ nhìn nó như rủa sả. Mẹ nó ngồi buồn rầu thất vọng về con. Em nó nép vào mẹ vô tư cười nhìn nó như một kẻ xa lạ. Nó thì đau buồn tuyệt vọng. Chỉ có con chó là chồm lên ngực nó vui mừng.

Bức tranh là lời cảnh báo : Điểm số ở trường chưa nói được đứa trẻ là giỏi hay kém, nhưng thái độ của gia đình đối với điểm số đó có thể đưa em vào hoang tưởng hay đẩy em xuống tuyệt vọng. Và ta hiểu vì sao trẻ con gắn bó với những con chó hơn là người lớn chúng ta gắn bó.

Ở một phương trời khác, hơn 1000 năm trước, thi hào Bạch Cư Dị viết một bài thơ tương tự, nhưng ở tầm "người lớn" :

LẠC ĐỆ
Lạc đệ viễn qui lai,
Thê tử sắc bất hỷ,
Hoàng khuyển độc hữu tình,
Đương môn ngọa dao vỹ
(Bạch Cư Dị)

THI HỎNG
Thi hỏng về đến nơi,
Vợ con mặt không vui,
Chó vàng riêng có tình,
Giữa cửa nằm vẫy đuôi
(Bản dịch của Ngô Tất Tố)

Thật là thú vị khi thấy hai con người vĩ đại ở vào hai thời đại cách xa nhau cùng mượn con chó để nói về một triết lý giáo dục làm người. Thứ triết lý không thể nói hết bằng lời nên hai ông phải nói bằng một bức tranh và một bài thơ. Bình luận thêm có lẽ sẽ thừa.

HOÀNG HẢI VÂN

Có vẻ như cậu bé này đang: "Lặng lẽ quan sát; bình tĩnh ứng phó; giấu mình chờ thời; quyết không dẫn đầu"
Việt Hoàng

Thursday, May 16, 2019

Quote vặt 11

Một ông vua ngồi trong hoàng cung nghe thấy tiếng rao ngoài cửa sổ: "vú sữa nào, vú sữa ngon đây!" Nhà vua nhìn ra thấy một ông già đẩy chiếc xe bán vú sữa và xung quanh đông người mua.

Vua thấy thèm ăn bèn gọi quan Nhất phẩm đến và nói: "Đây là năm đồng tiền vàng, hãy đi mua vú sữa cho ta".
Quan Nhất phẩm cho gọi quan Cửu phẩm và nói: "Đây là bốn đồng tiền vàng, hãy chạy đi mua vú sữa".
Quan Cửu phẩm gọi quan bộ Lễ và nói: "Đây là ba đồng vàng, hãy chạy đi mua vú sữa".
Quan bộ Lễ gọi đội trưởng thị vệ và nói: "Đây là hai đồng tiền vàng, hãy chạy đi mua vú sữa."
Đội trưởng thị vệ gọi một người lính canh và nói: "Đây là một đồng tiền vàng, hãy chạy đi mua vú sữa".
Tên thị vệ bước ra và tóm cổ ông già: "Này, ông đang hò hét cái gì vậy, xéo khỏi đây ngay, tịch thu hết vú sưa ."
Thị vệ quay trở về và nói: "Đây, thưa đội trưởng. Một đồng tiền vàng được một nửa xe vú sữa".
Đội trưởng đêm đến quan bộ Lễ: "Đây, thưa ngài, hai đồng tiền vàng được một bao tải vú sữa".
Quan bộ Lễ gặp quan Cửu phẩm: "Đây, ba đồng tiền vàng được một túi vú sữa".
Quan Cửu phẩm đến gặp quan Nhất phẩm: "Đây, bốn đồng tiền vàng được một nửa túi vú sữa. Biết làm sao được, thưa ngài, lạm phát mà."
Quan Nhất phẩm xuất hiện trước mặt vua: "Thưa bệ hạ, như ngài đã ra lệnh, năm quả vú sữa đây ạ."

Vua ngồi trong cung điện ngẫm nghĩ: "Năm quả vú sưa , năm đồng tiền vàng, mỗi quả vú sữa một đồng tiền vàng mà dân chúng tranh giành để mua. Cần tăng thuế đánh vào dân."

Thế là điện tăng, xăng tăng, cái quần què gì cũng tăng

St.

Monday, May 6, 2019

Quote vặt 10

Mỗi ngày Kiến đi làm rất sớm và bắt tay vào việc ngay. Kiến làm việc rất giỏi và luôn luôn vui vẻ.

Ông chủ của chú, là con Sư Tử, rất ngạc nhiên khi thấy chú kiến làm việc mà không cần sự giám sát. Sư Tử nghĩ nếu được giám sát thì chắc chắn Kiến sẽ làm việc có hiệu quả hơn.

Thế là Sư Tử thuê Gián về làm giám sát. Sau khi được thuê, quyết định đầu tiên của Gián là gắn một cái đồng hồ treo tường để theo dõi việc đi làm đúng giờ. Gián cũng cần một thư ký để thay nó viết ghi chú hay làm báo cáo, và thế là nó thuê một con Nhện, chỉ để quản lý báo cáo và nhận các cuộc gọi.

Sư Tử rất hài lòng về những báo cáo của Gián và yêu cần Gián làm thêm những biểu đồ theo dõi sản lượng và phân tích xu hướng thị trường, để nó có thể trình bày tại cuộc họp Ban quản trị. Vậy là Gián mua một cái laptop mới cùng với một máy in lazer, rồi thuê một con Ruồi làm quản lý bộ phận IT.

Nhắc tới Kiến, lúc trước làm việc rất chăm và thoải mái, giờ rất là bực mình vì những công việc giấy tờ và những cuộc họp vô bổ làm mất hết thời gian của nó!

Trong khi đó, ông chủ Sư Tử đi đến kết luận là cần phải cử một người làm quản lý nguyên cả bộ phận mà con kiến đang làm việc.

Chức vụ ông chủ nhỏ này được giao cho một con Ve Sầu. Quyết định đầu tiên của con ve là mua ngay một cái thảm đẹp và một cái ghế thật êm cho phòng làm việc của nó. “Ông chủ” Ve Sầu này cũng cần thêm một máy vi tính và một thư ký riêng, đó là thư ký cũ của nó, người đã giúp nó chuẩn bị Kế Hoạch Tối Ưu Hoá Chiến Lược Kiểm Soát Công Việc & Ngân Quỹ.

Văn phòng nơi Kiến làm việc trở thành một nơi buồn bã, chẳng còn ai cười đùa và mọi người trở nên lo lắng khó chịu.

Thế là Ve Sầu thuyết phục ông chủ lớn, là con Sư Tử, về sự cần thiết phải làm một cuộc nghiên cứu kỹ lưỡng về môi trường làm việc tại đây. Sau khi xem lại các báo cáo tài chính trong văn phòng nơi con Kiến làm, Sư Tử phát hiện ra năng suất đã thấp hơn trước đây rất nhiều.

Thế là Sư Tử thuê một con Cú, đó là một cố vấn nổi tiếng và có uy tín, để tiến hành điều tra và đưa ra các giải pháp cần thiết. Cú bỏ ra 3 tháng để nghiên cứu về văn phòng và viết một báo cáo khổng lồ lên đến vài quyển, và đi đến kết luận: “Văn phòng này có quá nhiều nhân viên”.

 Hãy đoán xem ông chủ Sư Tử sa thải ai đầu tiên?

Và nếu bạn là ông chủ Sư Tử, hãy nghĩ xem ai là người nên bị sa thải đầu tiên?

Nguồn: KIEN THUC KINH TE

Thursday, April 4, 2019

Quote vặt 09

When you are young and stupid, you do not have a lot of life experience to distinguish yourself from all of the other young and stupid people out there. So you fixate on getting into a TopSchool! to get a TopJob! so you can make a TopSalary!. Because those are the only metrics you know. 

Barry Rountree
Source: quora.com

Wednesday, March 13, 2019

Mẹ ta trả nhớ về không

ngày xưa chào mẹ, ta đi
mẹ ta thì khóc , ta đi thì cười
mười năm rồi lại thêm mười
ta về thì khóc, mẹ cười lạ không
ông ai thế ? Tôi chào ông
mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi
ông có gặp thằng con tôi
hao hao...
tôi nhớ...
nó ...người ...như ông.
mẹ ta trả nhớ về không
trả trăm năm lại bụi hồng...
rồi..
đi...

Đỗ Trung Quân

Friday, December 28, 2018

Ra vườn nhặt nắng


ông ra vườn nhặt nắng
tha thẩn suốt buổi chiều
ông không còn trí nhớ
ông chỉ còn tình yêu
bé khẽ mang chiếc lá
đặt vào vệt nắng vàng
ông nhặt lên chiếc nắng
quẫy nhẹ, mùa thu sang

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Wednesday, August 15, 2018

A letter from J.P Morgans CEO to Gold Diggers


What does the modern day woman aspire to be in the 21st Century? … A Gold Digger perhaps?
According to the urban dictionary, a "Gold Digger" is defined as a woman who forms relationships with men purely to obtain gifts and money from them. As gold diggers realize that crime no longer pays, and 65% of athletes go bankrupt within two years after retiring, the Middle class working man remains top of their hit list. Seeing them as them as the perfect long term investment, providing great growth opportunities i.e pay rises and bonuses plus stable steady returns i.e. £4k a month minimum for the next 30 years.

But what do middle/upper class men, or those aspiring to be, think of these gold diggers? Take a look at this conversation I came across between a modern day gold digger and JP Morgan CEO, Jaime Dimon...

This was  posted by a young lady who currently still remains anonymous and the title was What should I do to marry a rich guy?

I’m going to be honest of what I’m going to say here. I’m 25 this year. I’m very pretty, have style and good taste. I wish to marry a guy with $500k annual salary or above.

You might say that I’m greedy, but an annual salary of $1M is considered only as middle class in New York. My requirement is not high. Is there anyone in this forum who has an income of $500k annual salary? Are you all married? I wanted to ask: what should I do to marry rich persons like you? Among those I’ve dated, the richest is $250k annual income, and it seems that this is my upper limit. If someone is going to move into high cost residential area on the west of New York City Garden(?), $250k annual income is not enough.

I’m here humbly to ask a few questions:

1) Where do most rich bachelors hang out? (Please list down the names and addresses of bars, restaurant, gym)
2) Which age group should I target?
3) Why most wives of the riches are only average-looking? I’ve met a few girls who don’t have looks and are not interesting, but they are able to marry rich guys.
4) How do you decide who can be your wife, and who can only be your girlfriend? (my target now is to get married)

Ms. Pretty

A philosophical reply from CEO of J.P. Morgan:

Dear Ms. Pretty,

I have read your post with great interest. Guess there are lots of girls out there who have similar questions like yours. Please allow me to analyse your situation as a professional investor. My annual income is more than $500k, which meets your requirement, so I hope everyone believes that I’m not wasting time here. From the standpoint of a business person, it is a bad decision to marry you. The answer is very simple, so let me explain.

Put the details aside, what you’re trying to do is an exchange of "beauty" and "money" : Person A provides beauty, and Person B pays for it, fair and square. However, there’s a deadly problem here, your beauty will fade, but my money will not be gone without any good reason. The fact is, my income might increase from year to year, but you can’t be prettier year after year. Hence from the viewpoint of economics, I am an appreciation asset, and you are a depreciation asset. It’s not just normal depreciation, but exponential depreciation.

If that is your only asset, your value will be much worse 10 years later. By the terms we use in Wall Street, every trading has a position, dating with you is also a "trading position". If the trade value dropped we will sell it and it is not a good idea to keep it for long term – same goes with the marriage that you wanted. It might be cruel to say this, but in order to make a wiser decision any assets with great depreciation value will be sold or "leased".

Anyone with over $500k annual income is not a fool; we would only date you, but will not marry you. I would advice that you forget looking for any clues to marry a rich guy. And by the way, you could make yourself to become a rich person with $500k annual income.This has better chance than finding a rich fool.

Hope this reply helps.

Signed,
James Dimon. J.P. Morgan CEO

Source: thenoviceinvestor82

EM MUỐN 1 NGƯỜI CHỒNG LƯƠNG 500.000$ 1 NĂM.

Đây là một lá thư của một cô gái đăng trên mạng, và được một CEO của một công ty trả lời.

Những gì tôi viết sau đây đều thật lòng cả:
Tôi 25 tuổi. Tôi rất đẹp, tôi có phong cách và khiếu thẩm mỹ cao, tôi muốn cưới một anh chàng có thu nhập từ 500,000 đô mỗi năm trở lên. Bạn có thể nói tôi là người tham lam nhưng với thu nhập mỗi năm 1 triệu đô thì chỉ được coi là tầng lớp trung bình ở New york.
Yêu cầu của tôi không cao. Có ai trong forum này có thu nhập hàng năm là 500 nghìn đô không? Trong số các bạn có ai lập gia đình chưa? Tôi muốn hỏi: "tôi phải làm gì để lấy một ông chồng giàu như các bạn?"
Trong số những anh chàng tôi hẹn hò, anh giàu nhất thu nhập chỉ là 250 nghìn đô mỗi năm, đối với tôi mức lương này là quá ít. Nếu như ai đó có ý định chuyển đến 1 căn hộ ở phía tây New york Garden thì mức lương này không đủ để chi tiêu.
Tôi có vài câu hỏi cho các bạn:
1) Những anh chàng giàu có thường lui tới những địa điểm nào? (làm ơn liệt kê ra tên và địa chỉ các quán bar, nhà hàng, phòng tập thể dục...)
2) Tôi nên nhắm những độ tuổi nào
3) Tại sao mấy bà vợ của các đại gia chỉ có nhan sắc trung bình? tôi từng tiếp xúc với vài người trong số họ, họ chẳng xinh đẹp và chẳng thú vị gì cả, nhưng tại sao họ cưới được những ông chồng giàu có
4) Các bạn dựa vào những tiêu chuẩn nào để chọn vợ, và những người nào chỉ có thể là bạn gái của các bạn thôi? (Mục tiêu của tôi bây giờ là lấy chồng)

Ms. Pretty.
Sau đây là câu trả lời thẳng thắn của CEO thuộc tập đoàn J.P.Morgans:

Dear Ms.Pretty

Tôi đã đọc bài viết của bạn và cảm thấy rất thích thú. Tôi đoán có rất nhiều cô gái cũng có những câu hỏi như bạn. Xin cho phép tôi được phân tích tình huống của bạn với tư cách của một nhà đầu tư chuyên nghiệp.

1) Trước hết, mức thu nhập của tôi là hơn 500 nghìn đô một năm, đáp ứng được yêu cầu của bạn, vì thế hy vọng mọi người không nghĩ rằng tôi đang phí thời gian ở đây.

2) Đứng dưới góc độ là một doanh nhân, tôi nghĩ cưới bạn quả là một quyết định thiếu sáng suốt. Câu trả lời rất đơn giản, hãy để tôi giải thích cho bạn hiểu, gạt qua những chi tiết linh tinh khác thì:

Rõ ràng bạn đang cố gắng trao đổi "nhan sắc" lấy "tiền ", có nghĩa là: A có nhan sắc và B có tiền để mua nó, công bằng và sòng phẳng.

Tuy nhiên,vấn đề mấu chốt ở đây là nhan sắc có thể phai tàn theo năm tháng nhưng tiền đầu tư thì không như vậy.

Thực tế phủ phàng là thu nhập của tôi tăng dần qua năm tháng, còn bạn thì không thể ngày một đẹp hơn lên. Vì thế nếu xét dưới góc độ kinh tế mà nói, tôi là một tài sản luôn luôn tạo ra giá trị gia tăng, còn bạn chỉ là một tài sản hao mòn.

Hơn nữa không phải hao mòn bình thường mà là hao mòn theo cấp số nhân. Nếu đó là tài sản duy nhất mà bạn có, thì giá trị của nó sẽ bị giảm rất nhiều sau 10 năm nữa.

Nếu so sánh với các phiên giao dịch trên phố Wall thì việc tôi hẹn hò với bạn cũng như một phiên giao dịch vậy. Nếu giao dịch bị giảm giá thì chúng tôi sẽ bán, chẳng ai ngốc giữ nó trong một thời gian dài - cũng như việc kết hôn vậy.

Có thể bạn nghĩ tôi thật dã man khi nói ra điều này, nhưng một tài sản mà tieu hao lớn như vậy, thì tốt nhất là nên bán nó đi hoặc cho thuê.

Bạn cần phải hiểu rằng bất kỳ một gã đàn ông nào có mức thu nhập 500,000 đô mỗi năm đều không phải là những gã ngu.

Chúng tôi chỉ hẹn hò với bạn nhưng chúng tôi sẽ không cưới bạn.
Tôi khuyên bạn hãy quên chuyện tìm cách lấy chồng giàu đi.

Thay vào đó hãy tự kiếm cho mình khoản thu nhập 500,000 đô mỗi năm để trở thành đại gia. Việc này có nhiều cơ hội thành công hơn so với việc tìm một thằng giàu mà ngu đấy.

Thân ái !

Sumit Kishanpuria -Tổng giám đốc ngân hàng JP Morgan.

St

Saturday, April 7, 2018

Signs of maturity

  1. Small talks no longer excite you.
  2. Sleep is better than a Friday night out.
  3. You forgive more.
  4. You become more open-minded.
  5. You respect differences.
  6. You don't force love.
  7. You accept heartaches.
  8. You don't judge easily.
  9. You sometimes prefer to be silent than to engage in a nonsense fight.
  10. Your happiness doesn't depend on people but on your inner self.

Source: ThinkingHumanity
 

boulevard of broken dreams © 2008. Chaotic Soul :: Converted by Randomness