
Tuesday, June 2, 2015
Tuesday, May 26, 2015
Learning more than one language at the same time
Until recently, I never felt the need to learn more than one language at a time. Now that I think about it, my strict “one language only” approach was mainly for three reasons: (1) I was never in a hurry to learn languages; (2) once I chose a language, I was so involved in the learning process that I had no desire to deal with others; and (3) learning only one language at a time gave me the opportunity to polish the ones I previously learned. Now, I’ll discuss these factors in detail.
1. Haste is your enemy
The modern world is obsessed with a “here-and-now” compulsion which is particularly harmful to language learning. It is no wonder that in Italian, as well as in many other languages, a long series of proverbs exist on the pernicious effects that haste has on our lives. For example, “Haste is a bad counsellor,” “Slow and steady wins the race,” and so on. The first six months of the learning process are the most delicate, and one needs to focus on a given language daily and dedicate to it quality work. Time is a luxury that modern men lack, so if you split it between two, three, or even four different activities, the quality of your learning will suffer. Therefore, I personally recommend learning one language at a time.
2. Building a language core
The language learning process involves the use and memorization of words, structures, and sounds; however, emotions, colours, images, and memories are also involved and contribute to what I call a “language core.” Acquiring this language core is extremely important if one wants to keep the language alive in their head, even long after not having used it. Moreover, it takes time to build a language core, so attempting to speed through the learning process with multiple languages can cause language cores to overlap, or simply prevent even one from forming.
3. Optimizing your time
Picking up a new language doesn't prevent one from keeping and even refining the ones he previously learned and are obviously at a higher level. The trick is having good time management skills. By trial and error, you want to find a sustainable schedule to learn languages.
The two students’ race
In order to better illustrate what I mean by “managing one’s time,” here’s a story I call “The Two Students’ Race.” Two students (both Italian) decide to compete for a challenging and ambitious goal: learning ten foreign languages. The judges give them a ten year “time budget,” and the rest is up to them.
Student A decides that he will pick up two languages every two years. He starts by learning English and Spanish. At the end of the two years, he picks up French and German. While learning French and German, he enjoys conversing with native speakers in both English and Spanish, languages he now speaks with a certain level of fluency. He also loves reading books. By the end of the fourth year, he is relatively fluent in German and French, so he starts learning Portuguese and Swedish. At the same time, he moves to Paris where he gets the chance to use the four languages he learned and continue to actively learn Portuguese and Swedish. At the beginning of the sixth year, he decides to learn Mandarin and Romanian. Two years later, he finally picks up Japanese and Dutch. Then ten years later, when time is up, he speaks English, Spanish, French, and German fluently; Portuguese, Swedish, Mandarin and Romanian well; and Japanese and Dutch decently. He has weak languages, but he reached the admirable goal of building a core in more than five languages. Moreover, he will never forget these five languages. He could get rusty in them, but they will quickly come back to him.
Student B goes for the same languages, but opts for a completely different strategy—he starts learning the ten languages all at the same time. Over the years, he lacks the consistency and patience to hold onto all the languages he is learning. Sometimes he learns five, sometimes six or seven, but never ten per day. He might have brought some languages to a good level, but for the most part, his languages are at a basic level. He confuses languages such as Italian and Spanish, and Dutch and German. Many of his languages are destined to regress to a very basic level because the student did not build a linguistic core for any language.
Now, the example is a bit extreme, but it gives you the general idea. People delude themselves into thinking that doing multiple things at the same time will accelerate the learning process when, in fact, it damages the learning process. Remember the story of the tortoise and the hare? Well, be the tortoise. Patience and aiming for a long-term goal will bring you success.
Tips and guidance for learning multiple languages at the same time
For the last 20 years, I was similar to Student A in that I picked up a new language every two years while refining the ones I knew. Now, I learn two languages every two years, while refining the ones I know. So, although I suggest learning one language at a time, if you decide to take on this “multi-language challenge,” make sure you have the following:
– A fair amount of time to dedicate to language learning
– Willpower
– Some experience in language learning
– Good time management skills
Guidelines
If you decide to take on this “multi-language challenge,” here are some useful tips.
1) Choose a maximum of TWO languages at any given time. Three languages is excessive and will impair whatever language core you’re trying to build.
2) Choose two languages that are distinct from each other. Languages that are similar can overlap by way of words, grammar, emotions, memories, and other factors, thereby causing confusion. Therefore, learning Spanish AND Italian, Dutch AND German, or Portuguese AND Romanian at the same time is not a good idea.
3) Try to choose an “easy” language and a relatively “difficult” one (I explain this concept both in English and Spanish on YouTube)
4) If you choose two languages that are at fairly opposite ends of the complexity scale, give the difficult language 70-80% of your budgeted time, and give the “easy” one 20-30% of your budgeted time.
5) Study both languages every day.
Conclusion
Be the tortoise. Language learning is a slow marathon that takes time, quality work, and patience. Every language is an adventure. I usually suggest learning one thing at a time, but there are no set rules. If you decide to embark on multiple adventures, contemplate the conditions you will face. If you think you can make it, keep in mind the above-mentioned five tips. And good luck!
This article was conceived and written by Luca Lampariello
Source: thepolyglotdream.com
Ich lerne Englisch und Deutsch.
Feed your mind with as many commonly used phrases, expressions, idioms and other bits and pieces of the language as possible. The trouble with speaking to somebody is that you have to produce a lot of sentences quite fast. Language learners are often overwhelmed with this complex task. 'Consuming' dialogues is not as difficult as 'producing' a dialogue. So, get your hands on films, movies, audio books, theatre plays, etc. and delve into them. Enjoy this 'input' phase and take hope from the fact that the quantity of your 'input' directly correlates to the quality of the output you will be able to produce.
I learn two languages at the same time and I have no problem about it. It's even better.
I have been learning many languages at the same time and I find it ok. I started learning English when I was 32, from scratch, about 6 years ago I go on with French, then with German (I studied these languages as a pupil), and in the last with Italian, two years ago. I think the most important is to learn vocabulary, I have many words lists that I read in the tram, every morning, on my way to work, then I listen news on TV on a regular basis. Deutsche welle is very good for German of any level, I adore especially a programm about traveling. Routine is very important also and of course the pleasure of learning. And yes, you can learn all you want, no matter the age.
Source: english-test.net
Tuesday, April 7, 2015
Cuộc săn Cừu hoang

1:Picnic Chiều Thứ Tư
Added on Sunday, May 11, 2014 1:44:46 PM
Tôi bị mắc kẹt trong một tình huống tuyệt vọng kỳ quặc. Hàng tháng trời tôi sa lầy, không tài nào tìm nổi một hướng đi mới cho mình. Vạn vật đều vận động, riêng mình tôi vẫn đứng yên. Vào mùa thu, mọi thứ đều nhuốm màu tàn úa, trong chốc lát màu sắc bỗng nhạt phai trước mắt tôi. Ánh mặt trời, mùi hương cỏ, những tiếng tí tách dù là nhỏ nhất của làn mưa, mọi thứ đều khiến tôi không sao yên ổn.
2:Mười Sáu Bước
Added on Friday, May 16, 2014 7:57:54 AM
Tôi đứng dậy, xay cà phê đủ pha hai cốc. Xay xong rồi tôi mới nhận ra mình thèm trà đá chứ không phải cà phê. Thế đấy, tôi luôn nhận thức được mọi việc khi sự đã rồi.
3:Chiếc Váy Ngủ
Added on Friday, May 16, 2014 8:41:34 AM
Mọi thứ như thể tôi sinh ra đã cô độc rồi, cô độc suốt quãng đời, và sẽ tiếp tục cô độc mãi.
4:Dương Vật Cá Voi Và Người Đàn Bà Làm Ba Nghề
Added on Friday, May 16, 2014 10:58:23 AM
“Cái lưu lại trong tâm trí anh không phải là cảnh tượng,” cô hỏi, “mà là cảm giác, đúng vậy không?”
“Đúng thế.”
Added on Friday, May 16, 2014 11:25:17 AM
“Không bao giờ kể hết chuyện về cuộc đời một ai đó, cho dù nó có tẻ nhạt đến mức nào.”
7:Trước Người Đàn Ông Lạ Mặt
Added on Wednesday, June 18, 2014 9:44:28 PM
Không dễ dàng gì khi chứng kiến hắn trở nên sa ngã từ một góc độ gần. Rốt cuộc, có lẽ đó là sự tàn phá của thời gian.
9:“Ông Chủ”
Added on Sunday, June 22, 2014 5:58:04 PM
“Kiểm soát ngành quảng cáo có nghĩa là nắm trong tay gần như toàn bộ các ngành xuất bản, truyền thanh và truyền hình. Không có một chi nhánh xuất bản hay đài truyền thanh nào lại không phụ thuộc cách này hay cách khác vào quảng cáo. Vì như thế sẽ giống như bể cá không có nước. Tại sao, vì chín mươi lăm phần trăm thông tin đến được với cậu đã được chọn lọc và trả tiền trước.”
10:Đếm Cừu
Added on Sunday, June 22, 2014 6:07:55 PM
Những gì đã qua là đã qua, những gì chưa tới thì hiển nhiên chưa tới. Nói cách khác, bị kẹp giữa “mọi thứ” đằng sau chúng ta và “số không” phía trước chúng ta, sự tồn tại của chúng ta là phù du, trong đó không hề có sự ngẫu nhiên cũng chẳng có khả năng.
11:Chiếc Limousine Và Người Lái Xe
Added on Sunday, June 22, 2014 6:38:16 PM
Tôi mơ về một con bò sữa. Một con bò khá hiền lành và nhỏ nhắn, loại trông giống như đã trải qua nhiều gian truân.
12:Nơi Vũ Trụ Của Loài Sâu
Added on Sunday, June 22, 2014 6:39:36 PM
Có những giấc mơ tượng trưng – những giấc mơ tượng trưng hóa một hiện thực nào đó. Và rồi có những hiện thực tượng trưng – những hiện thực tượng trưng hóa một giấc mơ.
Added on Sunday, June 22, 2014 6:44:36 PM
Ví dụ chúng ta có một khái niệm. Khỏi phải nói, sẽ có đôi chút ngoại lệ cho cái khái niệm đó. Vậy là, cùng với thời gian những ngoại lệ này sẽ lan ra như những vết bẩn cho tới khi cuối cùng chúng tạo nên một khái niệm riêng biệt. Từ đó lại mọc lên những ngoại lệ khác.
Added on Sunday, June 22, 2014 6:47:34 PM
Chúng ta hãy tạm gọi chủ đề ấy là “sự chống đối lẫn nhau của các ý thức hệ”. Nó chứng tỏ một cảm hứng chủ đạo nhất định, giống như con lừa khi đặt giữa hai thùng cỏ khô giống hệt nhau sẽ chết đói trong khi cố quyết định xem ăn thùng nào trước.
13:Lá Thư Thứ Nhất Của Chuột
Added on Sunday, June 22, 2014 6:54:15 PM
Dù vậy, ngoài việc trời lạnh ra, tớ vẫn ổn. Cậu thì sao? Tớ sẽ không cho cậu biết địa chỉ của tớ, nhưng đừng giận tớ làm gì. Không phải tớ đang cố giấu cậu điều gì. Tớ muốn cậu biết điều đó. Điều này, cậu biết đấy, là một vấn đề tế nhị đối với tớ. Chỉ là cái cảm giác tớ đang có này, rằng nếu tớ cho cậu biết địa chỉ, ngay lúc ấy một điều gì đó trong tớ sẽ thay đổi. Tớ không biết diễn đạt điều đó như thế nào.
14:Lá Thư Thứ Hai Của Chuột
Added on Monday, July 14, 2014 8:39:18 PM
Không có gì để làm ở đây, vì thế tớ đọc sách (tớ có đủ sách ở đây để có thể đọc trong một thập kỷ) hoặc nghe nhạc FM hoặc nghe đĩa (cũng có cả một lô đĩa ở đây). Đã mười năm rồi tớ không nghe nhiều nhạc đến thế. Điều làm tớ ngạc nhiên là, The Rolling Stones và Beach Boys vẫn còn sung lắm. Thời gian thật sự là một tấm vải lớn dài vô tận, phải không? Chúng ta quen cắt từng mảnh thời gian để vừa với mình, vì thế chúng ta thường tự đánh lừa mình rằng thời gian vừa khớp với mình, nhưng thật ra nó kéo dài mãi. Ở đây, không có gì vừa với tớ cả. Không có ai ở đây tự biến mình thành thước đo mọi thứ, ca ngợi hay lên án người khác vì kích cỡ của họ.
16:Cô Ta Uống Một Ly Salty Dog,Nói Chuyện Về Tiếng Sóng
Added on Wednesday, July 16, 2014 10:46:14 PM
Năm tháng đương nhiên đã chẳng khiến tôi khôn ngoan hơn. Tính cách có thể thay đổi, nhưng sự tầm thường thì không, như một nhà văn Nga đã nói. Người Nga biết cách dùng cách ngôn. Có lẽ họ đã dành cả mùa đông mới nghĩ ra được chúng.
Added on Wednesday, July 16, 2014 10:52:54 PM
Hoàn hảo: nhạc nền sai bét cho một cảnh sai bét.
17:Câu Chuyện Lạ Kỳ Của Người Đàn Ông Lạ Mặt
Added on Wednesday, July 16, 2014 10:57:16 PM
“Nói thành thật và nói sự thật là hai điều hoàn toàn khác nhau. Thành thật đối với sự thật như thể mũi tàu đối với đuôi tàu. Thành thật xuất hiện trước và sự thật xuất hiện sau. Sự cách biệt giữa hai điều tùy thuộc trực tiếp vào kích cỡ con tàu. Với con tàu lớn thì phải mất một lúc lâu mới tới được sự thật. Đôi khi nó chỉ hiện lên sau khi chết. Vì thế, nếu tôi không cho cậu hay bất kỳ sự thật nào trong tình hình này, không phải lỗi của tôi. Cũng không phải lỗi của cậu.”
Added on Wednesday, July 16, 2014 11:01:02 PM
Tôi đã xem kỹ lý lịch của cậu. Cậu có một quá khứ khá thú vị. Mà con người ta nói chung có thể chia làm hai hoặc những kẻ thực tế tầm thường và những kẻ mơ mộng tầm thường. Cậu rõ ràng thuộc loại thứ hai.
Added on Wednesday, July 16, 2014 11:02:30 PM
Đây là một sự yên lặng đích thực, người ta có thể dựa vào đó để đánh giá chất lượng của những sự yên lặng khác.
18:Câu Chuyện Kỳ Lạ Của Người Đàn Ông Lạ Mặt Tiếp Diễn
Added on Saturday, July 19, 2014 10:43:29 AM
“Khi người ta nói về Ông Chủ, họ chỉ chăm chăm nói về phần Lợi ích của ông. Và sau khi Ông Chủ chết, chính là phần Lợi ích này sẽ khiến mọi người ầm ĩ lên tranh nhau chiếm phần. Không ai muốn phần Ý chí, vì không ai hiểu được nó. Ở đây chúng ta thấy được ý nghĩa thật sự của những gì có thể và không thể sẻ chia. Ý chí không thể sẻ chia. Nó hoặc sẽ được chuyển giao hoàn toàn, hoặc mất đi hoàn toàn.”
19:Lại Chuyện Chiếc Xe Limousine Và Người Lái Xe
Added on Sunday, October 26, 2014 4:03:57 PM
Ngay lúc này tôi cần một lượng kha khá những người bình thường đi trên hai chân một cách bình thường ở một chốn bình thường.
22:Buổi Picnic Chiều Chủ Nhật
Added on Friday, November 7, 2014 4:51:38 PM
Qua ống nghe, một sự yên lặng len lỏi vào trong căn phòng. Không nghe thấy cả đến một hơi thở. Đó là thứ yên lặng đến mức làm đau tai người ta.
Added on Friday, November 7, 2014 4:54:07 PM
“Cậu rõ ràng là không biết vị trí của mình.”
“Ông cũng không biết vị trí của mình. Giờ thì ông nghe đây, đêm qua tôi đã suy nghĩ kỹ. Và tôi chợt nhận ra. Tôi có thứ gì đâu mà cảm thấy bị đe dọa? Gần như là không có thứ gì cả. Tôi chia tay với vợ, tôi định bỏ việc vào ngày hôm nay, căn hộ của tôi là đi thuê, và tôi không có đồ đạc gì đáng giá để mà phải lo lắng. Còn về mặt tài sản, tôi có lẽ có hai triệu yên tiền tiết kiệm, một cái ô tô cũ và một con mèo già. Quần áo của tôi tất cả đều lỗi mốt, còn đĩa nhạc của tôi đều tự xửa xưa. Tôi chẳng tạo dựng tên tuổi gì cho mình, không được xã hội tín nhiệm, không hấp dẫn, không tài năng. Tôi cũng không còn trẻ nữa, và tôi luôn nói ra những điều ngốc nghếch mà sau đó tôi thường lấy làm hối hận. Tóm lại, mượn lời của ông, tôi là một kế toán hoàn toàn tầm thường. Tôi có gì để mất đâu? Nếu ông có thể nghĩ ra tôi có gì thì nhớ cho tôi hay nhé?”
Added on Friday, November 7, 2014 4:55:44 PM
“Ai cũng có một điều gì đó mà họ không muốn mất,” người đàn ông bắt đầu. “Kể cả chính cậu. Và chúng tôi là những người chuyện nghiệp trong việc tìm ra thứ đó. Con người chắc chắn phải có một trung điểm giữa khát vọng và lòng tự hào. Giống như tất cả sự vật đều phải có trung tâm của trọng lực. Đây là điểm mà chúng tôi có thể chỉ ra. Chỉ khi điều đó mất đi người ta mới nhận ra nó tồn tại.”
Added on Friday, November 7, 2014 4:58:14 PM
Tôi mặc một chiếc áo sơ mi sạch. Một chiếc quần Levi’s không có vết nước sốt cà chua, đi một đôi tất tương xứng. Tôi chải đầu. Mặc dù vậy, tôi không thể nào có lại cái cảm giác tôi từng có vào mỗi sáng Chủ nhật khi tôi mười bảy tuổi. Vậy thì điều gì là mới đây? Có lẽ tôi mang dấu ấn của năm tháng mất rồi.
Added on Friday, November 7, 2014 5:32:52 PM
Cô cười rồi bế con mèo lên đặt xuống nền nhà. “Nào anh?”
Chúng tôi làm tình trên sô pha. Một chiếc sô pha cổ lỗ tôi mua tại cửa hiệu bán đồ cũ. Úp mặt lên đó là người ta có thể cảm nhận được mùi của lịch sử. Thân hình mềm mại của cô hòa quyện với cái mùi đó. Nhẹ nhàng và ấm áp như một kỷ niệm mơ hồ. Tôi đưa tay vuốt tóc cô qua một bên và hôn lên tai cô. Mặt đất rung chuyển. Kể từ lúc đó, thời gian bắt đầu chảy như một làn gió nhẹ bình yên.
23:Tư Tưởng Hạn Chế Nhưng Ngoan Cường
Added on Sunday, November 9, 2014 1:16:08 AM
“Tôi muốn duy trì một kênh thông tin thôi. Điều đó giúp xác định trách nhiệm của từng người rõ ràng.”
25:Dịch Chuyển Hoàn Thành Tại Rạp Chiếu Phim;Đến Khách Sạn Cá Heo
Added on Thursday, November 13, 2014 11:33:35 AM
“Nhưng anh là người ngủ với em. Anh biết rõ gần như từng centimet trên người em. Đã đến lúc này thì việc gì phải xấu hổ?”
“Tế bào cơ thể tự thay thế mỗi tháng. Ngay cả chính lúc này đây,” cô ta nói, ấn mạnh mu bàn tay gầy guộc trước mắt tôi. “Hầu hết mọi thứ anh nghĩ anh biết về em chỉ là kỷ niệm.”
Added on Thursday, November 13, 2014 11:34:34 AM
Giờ đây, tất cả những gì tôi biết về cô ta chỉ còn là kỷ niệm. Và những kỷ niệm này ngày càng nhạt nhòa trôi xa dần như những tế bào bị thay thế. Điều này chỉ thuần túy sinh học thôi sao?
26:Giáo Sư Cừu Xuất Hiện
Added on Thursday, November 13, 2014 4:07:04 PM
Ngày thứ năm, rồi ngày thứ sáu trôi qua. Tháng Mười đè nặng lên thành phố. Mặt trời khá ấm nhưng gió càng lúc càng mạnh, và đến cuối ngày tôi phải mặc một chiếc áo gió bằng vải cotton mỏng. Phố xá ở Sapporo rộng và thẳng đến sầu người. Cho đến lúc đó, tôi không hề biết là đi bộ quanh một thành phố không có gì ngoài những đường thẳng có thể làm người ta mỏi mệt đến nhường nào.
29:Sự Ra Đời,Hưng Thịnh Và Suy Vong Của Huyện Junitaki
Added on Monday, November 17, 2014 6:50:31 PM
Họ đi qua một ngôi làng của người Ainu gần Sapporo và với chút tiền ít ỏi, họ thuê một thanh niên Ainu gầy gò, mắt đen làm người dẫn đường. Tên người thanh niên tiếng Ainu được dịch là “Trăng tròn đang khuyết dần” (gợi ý là anh ta có xu hướng trầm cảm, tác giả đặt giả thuyết vậy).
Added on Monday, November 17, 2014 6:50:53 PM
Người thanh niên dạy họ cách trồng rau mùa đông, cách chống chọi với tuyết, cách bắt cá ở sông đóng băng, cách đặt bẫy sói, cách tránh sự chú ý của gấu trước khi ngủ đông, cách xem thời tiết qua hướng gió, cách tránh cước ở chân tay vì bị rét, cách nướng măng tre làm thức ăn, cách đốn cây xanh quanh năm theo hướng định sẵn. Chẳng bao lâu, mọi người nhận ra được giá trị của người thanh niên, và bản thân người thanh niên lấy lại được tự tin. Cuối cùng cậu ta lấy tên Nhật và cưới con gái của một người định cư, với người vợ này cậu có ba đứa con. Không còn “Trăng Tròn Đang Khuyết Dần” nữa.
Added on Monday, November 17, 2014 6:52:17 PM
Tuy thế, thậm chí với khối kiến thức thực tiễn của người thanh niên Ainu, hoàn cảnh của những người định cư vẫn thật khốn khổ. Đến tháng Tám, mỗi gia đình đều dựng được lều, chỉ là những thanh gỗ chẻ túm lại với nhau quấy quá vội vàng hầu như không ngăn nổi gió đông. Thức dậy mà thấy một đống tuyết cao đến ba mười centimet cạnh gối cũng chẳng có gì là lạ. Hầu hết các gia đình chỉ có một bộ giường chiếu, vì thế đám đàn ông con trai thường phải ngủ co quắp bên bếp lửa. Khi thức ăn dự trữ đã cạn, những người định cư đi ra ngoài kiếm cá và bất cứ cây dại héo quắt nào họ có thể kiếm dưới tuyết. Đó là một mùa đông đặc biệt lạnh. Tuy thế, không ai chết cả. Không cãi nhau, không nước mắt. Sức mạnh của họ là cái nghèo bẩm sinh.
Added on Monday, November 17, 2014 7:22:03 PM
Cô ngồi đối diện với tôi khoanh tay, ngủ say sưa. Nắng sớm thu xen nghiên qua khung cửa sổ tàu, trải một lớp chăn bằng ánh sáng lên lòng cô. Một con nhậy tí hon bay lên từ đâu đó và đập cánh như một mảnh giấy nhỏ. Cuối cùng thì con nhậy đậu lên ngực cô và ở đó trước khi bay đi mất. Khi con nhậy đã bay, cô trông già đi chút xíu.
Added on Monday, November 17, 2014 7:49:22 PM
Bản thân tác giả có vẻ như cũng chán các sự kiện những năm ba mươi, việc ghi chép của ông ta trở nên không đồng nhất và chắp vá. Ngay cả văn phong cũng sa sút, mất đi sự mạch lạc khi ông thảo luận về người thanh niên Ainu. Tôi bỏ không đọc ba mươi năm giữa 1938 và 1969 và nhảy đến phần có tựa đề “Junitaki ngày nay”. Tất nhiên, “ngày nay” trong sách là vào năm 1970, hầu như không phải “ngày nay” của ngày nay. Tuy vậy, khi viết lịch sử của một thị trấn hiển nhiên cần phải đưa cái “ngày nay” ra. Và thậm chí nếu một ngày nay chẳng mấy chốc không còn là ngày nay nữa, không ai có thể chối cái được nó thật sự là một ngày nay. Vì nếu như ngày nay thôi không còn là ngày nay, lịch sử không thể tồn tại như lịch sử.
Added on Monday, November 17, 2014 7:50:51 PM
Vậy những nơi đất đai trồng cấy đã trở thành gì? Chúng được trồng cây gây rừng lại. Mảnh đất mà cha ông họ đã đổ máu phát hoang, những người hậu duệ giờ đây trồng cây. Thật trớ trêu khi sự việc trở nên như thế.
30:Lần Suy Vong Tiếp Theo Của Junitaki Và Lượng Cừu Của Nó
Added on Friday, December 19, 2014 8:40:43 PM
Ánh nắng thanh bình đổ lên mặt đất. Mọi thứ dường như xa xôi làm sao, như thể chúng tôi đang nhìn qua đầu kia của kính thiên văn.
Added on Friday, December 19, 2014 8:47:03 PM
Họ thậm chí không thể mua nổi hạt giống cho năm sau. Thế là họ cầm cố đất và vay nặng lãi. Nhưng không một nền nông nghiệp nào ở bất kỳ khu vực nào lại sinh lợi đủ để trả số lãi đó, thế nên cuối cùng họ bị tước đoạt đất đai. Điều đó khiến nhiều nông dân phải đi trồng cấy thuê.
Added on Friday, December 19, 2014 8:50:33 PM
Tàu có hai toa. Có cả thảy mười lăm hành khách, bị gộp lại với nhau bởi một mối ràng buộc chung là sự thờ ơ và chán nản.
32:Một Khúc Ngoặt Không May Trên Đường
Added on Tuesday, December 23, 2014 4:44:27 PM
“Giống như bất cứ loài vật nào đi theo nhóm. Con cừu nào cũng có trật tự phân hạng trong xã hội cừu. Nếu có năm mươi con trong chuồng thì sẽ có con cừu số một cho tới con cừu số năm mươi. Và con nào con nấy đều biết đích xác mình ở đâu.”
Added on Tuesday, December 23, 2014 4:48:32 PM
“Lạ lùng thật,” cô nói.
“Điều đó cũng khiến việc quản lý chúng dễ dàng hơn cho tôi. Chỉ cần dắt con cừu số một ra, thế là cả lũ cừu theo sau, không thắc mắc gì.”
“Nhưng nếu tất cả chúng đều biết vị trí của mình, tại sao chúng đánh nhau?”
“Chẳng hạn một con cừu bị đau và mất đi sức mạnh, vị trí của nó trở nên lung lay. Thế là con cừu dưới nó trở nên hăng máu hơn và cố vươn lên vị trí tốt hơn. Khi điều đó xảy ra, chúng đánh nhau trong ba ngày.”
Added on Tuesday, December 23, 2014 4:55:40 PM
“Tội nghiệp.”
“Ôi dào, huề cả làng thôi mà. Xét cho cùng, con cừu bị đá đít ấy khi còn trẻ cũng đã đá đít một con cừu khác. Và đến khi lên phản làm thịt không có số một hay số năm mươi. Chỉ là một cuộc liên hoan ngoài trời có cừu nướng quay cả con thôi.”
“Hừ,” cô nói.
“Nhưng con đáng thương thật sự là con cừu đực hạt giống. Cô cậu biết hết về hậu cung lũ cừu, đúng không?”
“Không, tôi không biết,” tôi đáp.
“Khi nuôi cừu, điều quan trọng nhất người ta cần chú ý là việc phối giống. Thế là người ta giữ chúng tách biệt, cừu đực với nhau, cừu cái với nhau. Rồi người ta ném một con đực vào chuồng lũ cừu cái. Nói chung thì nó là con đực khỏe nhất. Nói cách khác, người ta phối giống tốt nhất. Sau một tháng, khi mọi việc đã xong, con cừu đực giống này trở về chuồng toàn cừu đực. Nhưng trong thời gian con cừu đực giống bận rộn, những con đực khác đã thiết lập nên một trật tự phân hạng mới. Và do cái việc phối giống đó mà con cừu đực giống giảm cân tới một nửa nên không thắng nổi một trận đánh nhau. Thế là tất cả các con đực khác đánh hội đồng nó. Thế mới buồn.”
“Cừu đánh nhau như thế nào hả bác?”
“Chúng đập đầu nhau. Trán cừu cứng như thép và rỗng không bên trong.”
34:Khám Phá Trong Ga Ra;Những Ý Nghĩ Giữa Đồng Cỏ
Added on Tuesday, December 23, 2014 10:50:30 PM
Tôi thấy cô đơn khi không có cô, nhưng việc tôi còn có thể cảm thấy cô đơn đã là một sự an ủi. Cô đơn không phải là một cảm giác xấu. Nó giống như sự tĩnh lặng của cây sồi đỏ sau khi những con chim bé bỏng đã bay đi.
37:Những Điều Gương Phản Chiếu, Những Điều Không
Added on Thursday, December 25, 2014 10:54:48 AM
Tấm gương phản chiếu hình ảnh tôi từ đầu đến chân, không hề sai lạc, hầu như nguyên vẹn. Tôi đứng ngắm chính mình. Không có gì mới. Tôi là tôi, với vẻ mặt không có gì đặc biệt xưa nay. Tuy nhiên hình ảnh tôi lại rõ nét một cách không cần thiết. Đó không phải hình phản chiếu phẳng của tôi. Tôi đang không nhìn vào chính mình; trái lại, cứ như thể tôi mới là hình phản chiếu trong gương và cái hình ảnh phẳng của tôi này đang nhìn vào cái thằng tôi thật sự.
38:Và Thế Là Thời Gian Trôi Đi
Added on Thursday, December 25, 2014 11:15:09 AM
Tôi nghĩ về tế bào. Như vợ cũ tôi nói, rốt cuộc thì mọi tế bào cuối cùng trong ta sẽ mất đi. Thậm chí chính bản thân ta cũng biến mất. Tôi áp lòng bàn tay lên má. Tôi nghĩ khuôn mặt mà bàn tay tôi đang chạm vào trong bóng tối không phải khuôn mặt tôi. Đó là khuôn mặt của một người khác mang hình dáng khuôn mặt tôi. Nhưng tôi không thể nhớ được chi tiết. Mọi thứ – tên, cảm giác nơi chốn – tan biến và bị nuốt chửng vào bóng tối.
39:Những Kẻ Sống Trong Bóng Tối
Added on Thursday, December 25, 2014 11:22:51 AM
“Thế còn Giáo sư Cừu thì sao? Chẳng phải ông ấy định sẽ trở về nhà tại đây sao?”
“Giáo sư Cừu đang sống trong hoài niệm. Ông ấy đâu có nhà để mà về.”
Added on Thursday, December 25, 2014 11:32:02 AM
“Đó là lúc cậu gặp con cừu à?”
“Đúng vậy,” Chuột nói.
“Những gì xảy ra sau đó khó nói lắm,” Chuột nói.
Chuột cầm chiếc lon rỗng thứ hai vài bóp nó lõm vào.
“Có lẽ cậu có thể hỏi tớ chăng? Cậu đã biết khá nhiều thứ cần biết, đúng không?”
“Được, nhưng nếu điều đó đối với cậu không quan trọng thì không cần bắt đầu từ đầu cũng được.”
“Hỏi đi.”
“Cậu đã chết rồi, đúng không?”
Tôi không biết phải mất bao lâu để Chuột trả lời. Có thể là mấy giây, có thể là… Đó là một yên lặng kéo dài. Bên trong miệng tôi khô ngắt.
“Đúng vậy,” cuối cùng thì Chuột nói. “Tớ đã chết rồi.”
40:Chuột,Người Lên Dây Đồng Hồ
Added on Thursday, December 25, 2014 2:06:59 PM
“Tớ treo cổ từ cái xà trong bếp.” Chuột nói. “Người Cừu chôn tớ cạnh ga ra. Bản thân sự chết không đến nỗi đau đớn, nếu cậu lo lắng về những thứ như vậy. Nhưng thật đấy, đau đớn hầu như không thành vấn đề.”
“Khi nào?”
“Một tuần trước khi cậu lên đây.”
Added on Thursday, December 25, 2014 2:17:09 PM
Nhưng nhược điểm thật sự cũng hiếm hoi như thế mạnh thật sự.
Added on Thursday, December 25, 2014 2:22:10 PM
“Chắc là do tớ thấy gắn bó với nhược điểm của mình. Có những nỗi đau và sự chịu đựng nữa. Ánh sáng mùa hè, mùi gió, tiếng ve kêu
Phần Kết
Added on Thursday, December 25, 2014 2:46:42 PM
“Đó cũng là chuyện dài à?”
“Dài hơn bất cứ chuyện gì anh từng nghe trong đời.”
“Chú không điểm qua cho anh mấy nét chính à?”
“Nét chính không có nghĩa gì hết.”

Labels:
Books
Wednesday, March 18, 2015
Wednesday, February 11, 2015
Monday, January 12, 2015
Khuyến học
"Đáng buồn là nước ta chỉ có người Nhật mà không có quốc dân Nhật."
...
"Cả ngàn năm qua, chính phủ nắm trong tay mọi quyền hành trên đất nước... Nhân dân chỉ còn biết nhắm mắt tuân theo các chỉ thị của chính phủ. Đất nước ta giống như tài sản riêng của chính phủ, còn nhân dân chẳng khác nào như những người ăn nhờ ở đậu vậy... Và thế thì quốc gia cũng chỉ như cái nhà trọ, để người dân tạm dừng chân trong cuộc đời họ mà thôi..."
Friday, December 26, 2014
How to become a millionaire by age 30
Getting rich and becoming a millionaire is a taboo topic. Saying it can be done by the age of 30 seems like a fantasy.
It shouldn't be taboo and it is possible. At the age of 21, I got out of college, broke and in debt, and by the time I was 30, I was a millionaire.
Here are the 10 steps that will guarantee you will become a millionaire by 30.
1. Follow the money. In today's economic environment you cannot save your way to millionaire status. The first step is to focus on increasing your income in increments and repeating that.
My income was $3,000 a month and nine years later it was $20,000 a month. Start following the money and it will force you to control revenue and see opportunities.
2. Don't show off — show up! I didn't buy my first luxury watch or car until my businesses and investments were producing multiple secure flows of income. I was still driving a Toyota Camry when I had become a millionaire. Be known for your work ethic, not the trinkets that you buy.
3. Save to invest, don't save to save. The only reason to save money is to invest it. Put your saved money into secured, sacred (untouchable) accounts. Never use these accounts for anything, not even an emergency. This will force you to continue to follow step one (increase income). To this day, at least twice a year, I am broke because I always invest my surpluses into ventures I cannot access.
4. Avoid debt that doesn't pay you. Make it a rule that you never use debt that won't make you money. I borrowed money for a car only because I knew it could increase my income. Rich people use debt to leverage investments and grow cash flows. Poor people use debt to buy things that make rich people richer.
5. Treat money like a jealous lover. Millions wish for financial freedom, but only those that make it a priority have millions. To get rich and stay rich you will have to make it a priority. Money is like a jealous lover. Ignore it and it will ignore you, or worse, it will leave you for someone who makes it a priority.
6. Money doesn't sleep. Money doesn't know about clocks, schedules, or holidays, and you shouldn't either. Money loves people that have a great work ethic. When I was 26 years old, I was in retail and the store I worked at closed at 7 p.m. Most times you could find me there at 11 p.m. making an extra sale. Never try to be the smartest or luckiest person — just make sure you outwork everyone.
7. Poor makes no sense. I have been poor, and it sucks. I have had just enough and that sucks almost as bad. Eliminate any and all ideas that being poor is somehow OK. Bill Gates has said, "If you're born poor, it's not your mistake. But if you die poor, it is your mistake."
8. Get a millionaire mentor. Most of us were brought up middle class or poor and then hold ourselves to the limits and ideas of that group. I have been studying millionaires to duplicate what they did. Get your own personal millionaire mentor and study them. Most rich people are extremely generous with their knowledge and their resources.
9. Get your money to do the heavy lifting. Investing is the Holy Grail in becoming a millionaire and you should make more money off your investments than your work. If you don't have surplus money you won't make investments. The second company I started required a $50,000 investment. That company has paid me back that $50,000 every month for the last 10 years.
My third investment was in real estate, where I started with $350,000, a large part of my net worth at the time. I still own that property today and it continues to provide me with income. Investing is the only reason to do the other steps, and your money must work for you and do your heavy lifting.
10. Shoot for $10 million, not $1 million. The single biggest financial mistake I've made was not thinking big enough. I encourage you to go for more than a million. There is no shortage of money on this planet, only a shortage of people thinking big enough.
Apply these 10 steps and they will make you rich. Steer clear of people that suggest your financial dreams are born of greed. Avoid get-rich-quick schemes, be ethical, never give up, and once you make it, be willing to help others get there too.
Source: businessinsider.com
Friday, December 5, 2014
Thị phi ở đời
Vị Tổng giám đốc gọi hắn lên và hỏi chuyện:
- Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi. Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu thế?
Thị phi ở đời
Hắn trả lời:
- Thưa anh, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, người nông dân mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở vì khách rửa xe đông, nhưng những người đang trên đường thì lại ghét vì đường bẩn và mưa ướt người.
Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ.
Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân em cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.
Cho nên em nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán.
Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không rướm máu.
Cho nên cứ an nhiên mà sống thôi!
Source: thanhnhiainu.tumblr.com
Labels:
UN-NAMED
Thursday, November 27, 2014
Nothing ever goes away

"nothing ever goes away until it has taught us what we need to know"
Pema Chödrön
Labels:
UN-NAMED
Subscribe to:
Posts (Atom)

