
Saturday, April 21, 2012
Sunday, April 15, 2012
Hoa vàng mấy độ
Trưa nắng tôi về héo khô. Hoa vàng đốt cháy góc phố quen. Chợt cảm thấy mình rảnh rang quá, nhịp điệu đều đều. Chợt bắt gặp lại mình của những mùa Hoàng Lan tháng 4 xa xưa. Chợt nỗi nhớ giăng cả trời…
at: Em gái bé nhỏ, HN tháng 4 rồi – phố dịu dàng mùa hoa loa kèn. Về đi em.
e: Em không còn thích nỗi buồn trong trẻo nữa, nỗi buồn như cơn gió đã bay đi rồi. Em thích những gì vui tươi và ấm áp.
at: Ừ… Nếu em trở về, em sẽ nhớ điều gì nhất ở Sài Thành.
e: À, nhớ … em sẽ nhớ mùa Hoàng Lan – tháng 4 của em. Anh biết chưa nhỉ? Hoàng Lan là một cái tên sai cho một loại hoa đẹp lạ lùng – rớt xuống từng nụ buồn e ấp, nhưng vẫn cứ lửng lơ mãi vậy. Hệt như sầu chong giữa trời chiều hanh hao vậy.
at: Có lẽ, anh không có vết dấu nơi miền thương yêu ấy. À mà tên đúng của nó là… ?
e: Là Bò Cạp Vàng, là Lồng Đèn, là Hoàng Hậu. Mỗi vùng gọi bằng một cái tên.
at: Sao em không trả lại tên đúng về cho loại hoa đó?
e: Vì em muốn giữ một điều gì đó cho riêng em. Dù rằng với bao người đó là một vết mực loang trên trang giấy trắng.
at: Anh có thể gọi là Hoàng Lan như em gọi được không?
e: Sao lại không nhỉ!? Bạn bè quanh em đều gọi là Hoàng Lan.
at: Đã bao mùa Hoàng Lan qua rồi em gái?
e: Em đếm xem nào. 1 năm… 2…3..4..5..6. Là 6 trăm tròn rồi.
at: 6 năm anh không gặp em, 6 năm anh cũng chưa từng trở về HN thăm mùa hoa loa kèn. Nhưng anh vẫn nhớ mùi hương của phố.
e: Sao anh không về thăm phố một lần?
“Bao nhiêu là con phố,
Bao nhiêu là cái tên
Giận, thương, xa, hội ngộ
Giờ chỉ là phố quên”
Hình như anh trai không dành chút xíu nơi góc chật chội cho phố xưa.
at: Anh trở về với phố hoa loa kèn làm gì , khi em đã yêu phố nắng, khi tháng 4 đã có một loại hoa khác thay thế.
e: Nhưng anh nhớ nhà mình mà. Sao anh không về thăm mái hiên, lan can có những chậu hoa hồng. Và ngồi kể tiếp những câu chuyện cho em nghe…
at: Anh ngồi trong quán cafe và nhìn xuống phố, anh sợ về… lại lạc em gái một lần nữa. Anh sợ có hạnh phúc rồi lại xé nát con tim nhìn hạnh phúc rời xa.
e: Anh ghét Hoàng Lan lắm phải ko?
at: Không đâu. Anh sẽ về và đến thăm phố hoa nắng của em. Anh hứa.
e: Anh hứa đó nhé. Nhưng là khi nào chứ? Anh có kịp về cài bông hồng lên áo em không?
at: Chắc chắn rồi. Muộn nhất là ngày ấy. Anh sẽ cài hoa lên áo em và áo của người đi bên cạnh cuộc đời em. Nhưng anh có một đề nghị.
e: Một đề nghị?
at: Anh sẽ thay hoa hồng bằng Hoàng Lan. Anh sẽ cài Hoàng Lan lên áo 2 em.
e: Vậy có nghĩa là anh sẽ về vào tháng 4?
Hy vọng người em chọn sẽ luôn làm em cười, và (thỉnh thoảng) khóc vì hạnh phúc
Ở bên người ấy em sẽ cảm thấy bình yên …
oOo
Tuesday, April 10, 2012
Đành vậy với tình yêu

Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.
Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.
Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.
Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....
Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tưởng như không đáng có.
Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.
Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần với sự thờ ơ, lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường tuồng. Đó là lá chắn cần thiết, một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.
Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.
Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư, một cõi trời bay bổng.
Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.
Tuesday, April 3, 2012
April come she will

Tuesday, March 27, 2012
Sunday, March 18, 2012
Unloved

Dưới trời xanh chiếc thuyền xanh xoay tròn
Chiều vàng con sóng còn non
Thuyền tôi bé cỏn bé con lặng lờ
Chiều hồng con sóng nhớ bờ
Thả thuyền tôi giữa bơ vơ sắc mầu
Chiều tà con sóng bạc đầu
Trở về
Tôi có còn đâu dưới thuyền
Saturday, March 10, 2012
Không nhan sắc
Người đàn ông không rẽ vào đường Tràng Thi như Hương tưởng. Anh ta tụt xuống đàng sau Hương rồi qua bên phải đi song song với cô. Hương hơi ngạc nhiên về hành động này. Không lẽ anh ta lại đi theo cô? Một cô gái khẳng khiu, hao gầy từ khuôn mặt cho đến hình hài, như hiện thân của một cành bàng trơ trụi trong mùa đông. Từ khi ý thức được mình cũng thuộc giới đàn bà, cô chưa từng thấy một người phía bên kia nào đi ngang cô mà không dửng dưng, không thờ ơ như đi ngang qua một bà già đã tàn. Vậy mà giờ đây có một người đàn ông đã đi theo cô. Trái tim trống vắng của cô đang rung lên trước hiện tượng bất thường. Lẽ nào tình yêu đã bắt đầu gõ cửa cuộc đời mình? Hương gắng đem hết ý chí để giữ cho dáng vẻ của mình được bình tĩnh, tự nhiên. Cô vẫn đi theo hướng về nhà mình. Thẳng qua một ngã tư. Hai ngã tư, rồi một ngã tư nữa. Cả một phố dài Quang Trung sắp trôi qua, họ vẫn đạp xe sát bên nhau, lặng lẽ cùng một tốc độ. Hương thấy mình mỗi lúc một tiến sâu hơn vào làn hoa sữa nồng nàn quá mức. Hương hoa đậm đặc gây cho cô cảm giác hăng hăng trong mũi, trong cổ, vừa ngột ngạt, vừa bồn chồn. Có lẽ đã quá khuya. Ðường phố vắng teo, lạnh lẽo. Ðó đây, vài bóng người lặng lẽ guồng xe, cổ áo dựng lên tránh những ngọn gió lạnh mát đầu thu từ hồ Thuyền Quang thổi về. Không còn nén nổi được tò mò. Hương khẽ đưa mắt liếc sang. Anh ta khoảng gần bốn mươi tuổi, mặc quần bò, áo bludong, giầy thể thao. Anh ta vẫn to cao dù đã đi trên một chiếc xe Liên Xô nam. Dáng vẻ của một người đàng hoàng, tự tin.
- Xin lỗi, chị cho tôi hỏi phố Trương Ðịnh đi lối nào? - Người đàn ông phá tan sự im lặng bằng một giọng thiếu tự nhiên.
Hương bàng hoàng. Không lẽ đi cùng một đoạn đường dài đến như vậy bên cạnh nhau, lại đầy vẻ thân mật nữa chỉ để hỏi đường? Trái tim côi cút của cô suýt tan ra vì thất vọng. Vậy mà nó đã vội mơ tưởng… Thật tội nghiệp cho nó biết bao! Mà hình như anh ta là người Lào! Ðã là người Hà nội, lại ngần ấy tuổi, ai không biết đường đến phố Trương Ðịnh ! Cô cố mỉm cười nhìn sang, dù sao thì anh ta cũng là người nước ngoài, phải lịch sự.
- Anh cứ đến đầu hồ kia rồi rẽ trái - Hương thành thật chỉ dẫn - Ðến một dãy phố song song với phố này, anh đi tiếp lên phía trước. Ðến cuối phố lại rẽ trái, gặp một phố nữa thì rẽ phải. Ði thẳng sẽ tới phố Trương Ðịnh.
- Chao ôi! Cứ như đang đọc truyện ” Ðôi mắt ” của Nam Cao vậy! - Người đàn ông thốt lên vẻ ngao ngán, buồn phiền.
Hương suýt phì cười trước lời nhận xét của anh ta. Có vẻ như anh ta khá rành về văn học Việt nam.
- Tôi cũng đi về hướng đó - Cô buột miệng và ngay lập tức lấy làm hối tiếc. Nhà cô ở trong ngõ Mai Hương thật, song cô không muốn đi với một người nước ngoài, dù rằng anh ta cũng giống người mình.
- Chị sẽ không phiền nếu tôi đi theo một đoạn cho dễ tìm địa chỉ chứ ?
- Cũng chẳng sao đâu! - Hương cố nén sự chán nản.
- Kìa ! Có chắc là em không nhận ra người quen cũ ?- Người đàn ông nói vẻ trách móc.
- Người quen ?- Hương ngỡ ngàng. Chẳng lẽ anh ta là người Việt ! - Làm gì có !
- Ðúng thế đấy ! Em cứ nghĩ kỹ xem !
- Hay anh là một ca sĩ ? Hoặc một diễn viên ?- Cô nhún vai - Những người đó luôn có cảm giác rằng trên khắp cả trái đất này đến cả con kiến cũng biết họ là ai.
- Sao mà mình không ưa cái lũ ấy thế.- Anh nói giọng ghét bỏ.
- Vậy thì chịu đấy!- Cô ngừng lại giây lát thăm dò - Lại ” Những người thích đùa ” rồi!
- Ồ, Azit Nexin bên Thổ Nhĩ Kỳ kia !
Nghe lời khẳng định đó, Hương vui hẳn lên. Anh ta là người Việt và lại có học thức. Bằng chứng là chỉ có những người có học làm công tác nghiên cứu mới có kiểu tư duy: Nhắc tới tác phẩm nào là nhớ tên tác giả. Anh ta có vẻ rất hóm hỉnh. Cô nhận thấy những người có tính hài hước thường tốt bụng. Như vậy có thể giao tiếp mà không đáng ngại.
- Nhà em cũng ở Trương Ðịnh à ?
- Ồ kìa, anh là người quen của em kia mà ! - Cô giễu cợt.
- Anh đùa ấy mà! - Người đàn ông ngượng ngùng - Vừa nhìn thấy em ngay lúc đầu anh đã linh cảm thấy có một điều gì đó thật lạ lùng. Nếu không nói vậy, làm sao anh có thể làm quen với em. Còn từ lúc anh hỏi thăm em đến giờ thì chúng ta đã chẳng đã biết nhau rồi sao? Có đúng không ?
- Anh quả là lém lỉnh - Cô mỉm cười - Và thông minh nữa.
- Em nói cứ như mẹ anh vậy ! Chỉ có khác tí xíu. Mẹ anh bảo: “Cái thằng Minh ranh con thật là láu cá”. Cám ơn em đã khen anh.
Cô thầm nghĩ , chắc anh rất yêu quí mẹ mình, nên ngay cả lúc như thế này anh cũng nhớ đến mẹ. Những người đàn ông kính phục mẹ mình thì cũng coi trọng phụ nữ. Cô cảm thấy yên tâm vô cùng khi đi bên anh. Câu chuyện của họ trở nên cởi mở, chân thành. Nó ngược về thời thơ ấu của mỗi người rồi lại lùi về thủa sinh viên. Minh học đại học Thuỷ lợi bên Nga mấy năm, về nước đi bộ đội. Hết nghĩa vụ, anh được vào làm việc ở Học viện Thủy Lợi. Còn cô: “Em tên Hương -Thu Hương, từng là học sinh Trung cấp văn thư lưu trữ nay đã bỏ nghề. Hiện em là nhân viên đánh máy của một tờ báo nhỏ của ngành”. Rôm rả, vui vẻ, họ mỗi lúc một thân mật hơn.
Quãng đường trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc cô đã phải phanh xe đột ngột trước ngõ Mai Hương.
- Sao thế ?- Minh chống chân xuống đất, lo lắng hỏi. Sự chăm sóc đó trong giọng nói của anh làm trái tim cô thẫm đẫm nỗi ngọt ngào. Từ xa xưa tới nay, trừ bố mẹ cô ra chẳng có ai quan tâm, lo lắng ra lời với cô đến thế. Ngay cả các anh chị cô cũng vậy. Mặc dù vô cùng yêu thương nhau, nhưng hễ phải nói chuyện với nhau là y như rằng cộc lốc, cục cằn. Dường như họ sẽ bị yếu đuối đi, trái tim sẽ bị móc ra, phơi bày trước bàn dân thiên hạ, mất hết lớp vỏ bảo vệ, dễ bị tổn thương, nếu như họ dịu dàng với nhau. Nói với nhau những lời yêu thương da diết ư? Nó gắn với tội lỗi. Nó gần như loạn luân vậy.
- Rất tiếc là em đã phải về! - Cô khẽ cười với vẻ buồn rầu - Nhà em ở trong đó.
- Chẳng lẽ chúng ta chia tay nhau như thế này sao ?- Anh hốt hoảng.
- Biết làm thế nào được - Cô thở dài - Có lẽ mười một rưỡi rồi.
- Anh biết ngay mà. Ngay từ đầu anh đã nói với em rằng anh linh cảm thấy một điều gì đó thật kỳ lạ. Bây giờ anh mới biết đó là gì! - Anh than thở.
- Nó là gì ?- Cô tò mò.
- Nó là Ngày-Bất-Hạnh-Nhất-Ðời-Anh! - Anh nhấn từng từ- Ngay từ đầu anh đã biết em là một cô gái giàu nghị lực. Em sẽ không muốn kết bạn với một kẻ ngang đường như anh - Anh lắc đầu, nhếch mép buồn bã - Nào đi vào. It nhất em cũng ban cho anh một niềm vui là được tiễn em thêm một đoạn đường nữa chứ?
- Chỉ đến quãng đường ngoặt kia thôi nhé! - Cô lí nhí thanh minh - Em sợ người trong nhà nhìn thấy em đi với một người đàn ông lạ hoắc lúc quá khuya. Ở đó có thể nhìn thấy nhà em được. Em sẽ chỉ cho anh.
- Anh rất tiếc là ngày mai đã phải đi công tác xa, chưa thể đến nhà em chơi được - Anh trầm giọng.
- Anh đi? - Cô rùng mình, cảm thấy buốt hết sống lưng.
Cô đã chờ đợi bao nhiêu năm để được một người đàn ông để mắt tới. Vậy mà vừa nói chuyện lần đầu, anh ta đã phải ra đi.
- Em buồn ư?… Em này, chính vì thế mà … Em có tin rằng có những quyết định trong giây lát mà đúng đắn không?
- Có thể lắm chứ! - Cô quả quyết. Cho tới trước tối nay cô chưa từng có một chút tự tin nào trong người. Mới chỉ từ lúc gặp anh đến giờ, cô cảm thấy mình như được lột xác. Cô không còn nhận ra mình nữa.
- Còn anh thì chưa bao giờ quyết định sai. Vậy anh muốn biết ngay bây giờ. Em có yêu anh không?
- Kìa anh - Cô sững sờ - Chẳng nhẽ vừa gặp, anh đã hỏi thế sao?
- Bởi ngày mai anh đã đi xa. Anh không muốn mất em. Anh muốn có một người chờ đợi ở quê hương. Anh đã từng đi qua bao nước, nhưng chưa có một cô gái nào bắt được anh dừng lại. Vậy mà anh không thể đi qua em. Anh muốn em trả lời: Em có chờ anh không? - Minh nôn nóng.
- Có! - Hương nhắm mắt run rẩy đáp. Mặc dù cô chẳng biết anh đi đâu. Có lẽ anh đi ra nước ngoài. Anh vừa nói “…Anh từng đi bao nước…”. Nếu cô hỏi: “Anh đi đâu?” Anh sẽ cho rằng cô cũng như bao cô gái khác: Tò mò. Mà cô lại chẳng muốn giống bất kỳ một cô gái nào. Bởi anh vừa nói cô bắt được anh dừng lại vì cô thật đặc biệt. Cô phải thể hiện cho anh biết rằng: cô sinh ra trên đời này chính là để cho anh - Em sẽ… chờ !
Họ đứng ngay chỗ quãng ngoặt. Anh dựa chiếc xe của mình vào tường rồi đỡ lấy chiếc xe Sài Gòn của cô xếp bên. Hai chiếc xe xếp nép bên nhau như một cặp tình nhân âu yếm. Cô lại nhắm mắt lại để trấn tĩnh. Khi mở mắt cô đã thấy mình trong vòng tay anh. Và một đôi môi nóng bỏng cúi xuống. Cô rùng mình bủn rủn chân tay. Ðôi môi đàn ông đầu tiên trong đời một cô gái hai mươi chín tuổi… Mọi chuyện diễn ra như trong tiểu thuyết vẫn tả. Anh đã dạy cho cô biết thế nào là hôn theo kiểu Pháp… Lúc chia tay không thể trì hoãn thêm được nữa, có lẽ đã mười hai rưỡi, hoặc một giờ sáng. Cô nắm chặt tay anh như bám một chiếc phao trong cơn bão biển.
- Ðừng đi chơi buổi tối nhé bé ! - Anh thì thầm - Anh sợ người ta sẽ ăn cắp mất bé của anh khi anh đang ở xa!
- Sẽ không ai có thể ăn cắp được em. Trừ một người - Cô khe khẽ trả lời, giọng ngập dần trong nước mắt - Người đó là anh!
- Cám ơn em! Nhưng anh sẽ không ăn cắp. Anh sẽ đến đón bé đoàng hoàng, có xe hoa, có pháo nổ thật long trọng.
- Em sẽ chờ ngày đó! - Hương lặng đi rồi thì thào - Em sẽ hạnh phúc biết bao… Ðừng tàn phá niềm tin của em, nghe anh!
- Ðừng coi thường anh như thế! - Anh cau mày, vờ giận - Hãy luôn cầu mong sự bình an cho anh nhé bé!
- Vâng!
- Sẽ không có sự thay đổi chứ?
- Không ! - Cô bặm môi. Một giọt nước mắt lăn dài trên má.
- Sẽ không có sự phản bội chứ ?- Anh làm cho cô cảm thấy mình như một bà hoàng.
- Vâng! Hãy nhớ đến em!.
Anh lên xe vẫn còn nghe cô với theo.
- Hãy nhớ đến em!
- Ðợi anh nhé, dù anh không về !
- Em sẽ đợi! - Cô gái nhắc lại lời thề mà không biết: từ lúc nhấn chân lên bàn đạp, anh đã chẳng còn tên là Minh.
Quang hít một luồng không khí mát lạnh, khoan khoái mỉm cười hài lòng. Bao giờ cũng vậy, trước một cú làm ăn to ở xa, anh luôn tìm cho mình một vì sao hộ mạng. Không biết như vậy có mê tín không, song anh luôn nhận thấy: mỗi lần có một cô gái mới ngoan ngoãn, nhân hậu thành tâm cầu nguyện cho anh thì thế nào anh cũng vào cầu lớn. Những cô gái cả tin bao giờ cũng là những người bảo trợ vĩ đại. “Chỉ tiếc nỗi, - Quang tặc lưỡi - lần này hình thức hơi kém!”.
Nguyễn Anh Thư
Thursday, February 23, 2012
Saturday, February 11, 2012
Vai kép
Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn..."
Yêu Nhau Là Thương Nhớ Thế Này Sao - Nguyễn Sĩ Đại
Anh Hà hay rủ tôi lên xe máy đi lòng vòng. Có lúc hứng chí chúng tôi lên tận Bắc Ninh, tận Sơn Tây, chả thăm ai, chả vào đình vào chùa nào, chỉ ngồi quán uống mấy chén rượu suông rồi về. Anh Hà uống không say nhưng hay nói. Chuyện anh Hà hay nói nhất là chuyện đàn bà, những người đàn bà “đã có với tao một cuộc tình. A hà hà”. Họ làm đủ nghề: bác sĩ, kỹ sư, công nhân, họa sĩ, bán quán, sinh viên… Người xinh kẻ xấu, người đoan trang kẻ mạnh bạo… Qua hàng chục cuộc đi, hàng chục cuộc rượu như thế, tôi chỉ thấy họ lờ mờ qua màn sương, người nọ lẫn vào người kia, cặp mắt buồn bã trống rỗng mặc dù anh Hà kể chuyện rất có duyên. Có lẽ tôi chưa hiểu gì về đàn bà cả mặc dù đã có hẳn một mối tình mấy năm sinh viên, và chính sự ngây ngô của tôi đã kích thích anh Hà kể chuyện.
Một buổi chiều mưa phùn gió bấc, anh Hà dẫn tôi đến một xóm ngoại thành ven sông. Chúng tôi ngồi thu lu trong một cái quán sát cầu. Cảnh vật buồn không thể tả được. Lần đầu tiên tôi uống đến chén rượu thứ ba. Con sông nước đỏ ngầu rũ rượi. Tôi kể chuyện tình sinh viên của tôi. Anh Hà nghe chăm chú, nhắp rượu liên tục. Kể xong, tôi buồn thấm thía, lần đầu tiên tôi buồn vì chuyện này đến vậy. Anh Hà đã trở lại vẻ mặt thản nhiên thường lệ, hỏi:
- Hôm đám cưới nó, nó nhìn mày kiểu gì?
Hôm ấy, nàng nhìn tôi kiểu gì? Ai oán bi lụy? Vui tươi nồng ấm? Hả hê khinh bỉ? Không, nàng nhìn lướt qua đầu tôi, có vẻ lo lắng đăm chiêu. Anh Hà cười nhạt:
- Tất nhiên. Mày dại rồi. Loại mày làm sao đủ bản lĩnh đi dự đám cưới người tình cũ. Người ta chỉ làm như vậy trong hai trường hợp. Một là uống để cho mụ đi, rồi giắt con dao phay hoặc một nửa hòn gạch vào người. Hai là ăn mặc lịch thiệp, cho mấy chục nghìn đồng vào cái phong bì, đề chữ thật trang nhã ở ngoài: Chân thành chúc mừng hạnh phúc của hai bạn, viết tên chúng nó, ký tên ta vào.
Tôi đần độn trong bộ quần áo mặc từ thời sinh viên, đần độn góp tiền để mua một cái chậu to tướng và một cái xoong quấy bột trẻ con (”Quà mừng của tập thể bạn trai cùng lớp”), đần độn chạy lăng xăng kê dọn bàn ghế.
Đêm hôm đó, tôi đần độn ngồi nhìn ngọn lửa ngốn dần những lá thư, những bưu thiếp, những khăn tay, những cuốn sổ chép đầy thơ và danh ngôn tình yêu.
Một luồng gió từ sông hắt lên lạnh buốt. Trời đã tối sập xuống. Anh Hà xoay mình sang bà chủ quán nãy giờ vẫn gà gật cạnh bóng chiều đông thê thảm hắt qua cái mành mành:
- Nhà cô Hạnh ở đâu hả bà?
- Hạnh nào? - bà già bỗng tỉnh như sáo - Hạnh con ông lang, Hạnh con bà bí thư, Hạnh thọt, Hạnh đi tây về… Xóm này nhiều Hạnh vứt không hết.
- Hạnh cô giáo, lấy chồng về ở đây.
- A, cô giáo, mặt lúc nào cũng rầu rầu chứ gì. Đi men bức tường dài, đến cái ao nhìn sang trái thấy cái nhà nào hai tầng là nhà nó. Gớm kín tiếng thế, đến đây nhẵn mặt nay mới hở ra một câu.
- Bà cho hỏi chồng cô ấy có nhà không ạ?
- Biết được. Này con trai ơi, trâu ta ăn cỏ đồng ta, rét thế này về ôm vợ có sướng hơn không - Bà già cười, trẻ ra đến hai chục tuổi. Anh Hà ngửa cổ lên trời, ngâm:
- Trâu ta ăn cỏ đồng ta, đồng ta hết cỏ ăn ra đồng người chứ. A hà hà. Bà cho con gửi cái xe. Nào, lên đường.
Chúng tôi bì bõm trong con ngõ tối. Anh Hà hể hả giảng giải:
- Các bà già lõi lắm. Úp úp mở mở là dại. Cứ nói toẹt ra, thế là trí tưởng tượng của các bà không bị kích động nữa, họ sẽ mất khả năng đưa chuyện. Hơn nữa, khi không được trí tưởng tượng chắp cánh, họ sẽ bị bối rối. Rút cục chuyện thật tưởng đùa. Đó chính là “nói thật như giả”, bi kịch của trung thần nghĩa sĩ đấy. Ngoài đòn ấy còn có đòn “nói giả như thật”…
Tôi vô ý giẫm bẹp vào vũng nước, nước bẩn tóe lên làm ngắt mạch nói của anh Hà:
- Chị Hạnh này là… người quen của anh?
- Mối tình đầu của tao đấy. À, tao chưa kể chuyện về nó nhỉ. Nhưng cũng chẳng có gì, y như chuyện của mày thôi.
Hết đoạn đường tối, chúng tôi đứng sững lại. Ánh đèn vàng vọt hắt vào mặt anh Hà, trông anh nham hiểm đồng thời tuyệt vọng đến ghê người. Tôi run bắn:
- Thôi về đi anh.
- Cái gì? Mày trông có phải cái nhà kia không, có đèn đúng không. Xông vào. Phải vào hang cọp mới bắt được cọp con chứ. Tao sẽ cho mày xem.
Anh Hà định bắt cái gì tôi không hiểu. Chúng tôi đứng trước một cái cửa dẫn vào một cái hang ấm áp và sáng sủa, tôi hình dung thế. Anh Hà thận trọng gõ cửa, cửa mở ngay như chỉ chờ có thế. Ánh sáng và hơi ấm tràn ra cùng với một khuôn mặt đờ ra trắng nhợt:
- Anh… anh… (lặng phắt hai giây). Vào nhà đi… hai anh em.
Chúng tôi ngồi thụt vào bộ sa lông đắt tiền. Chị Hạnh lập cập lấy ấm chén đi rửa. Choang, một cái chén rời khỏi khay rơi xuống vỡ tan tành.
- Em đoảng quá.
- Đổ vỡ là điềm lành. Mà thôi đừng pha nước, khách sáo lắm.
Nhà chị Hạnh đầy đủ tiện nghi. Tôi chỉ không thích phiên bản của bức tranh nổi tiếng Thiếu nữ và hoa huệ trên tường bởi vẻ mặt lãnh cảm của thiếu nữ. Chị Hạnh mở nhạc vừa độ. Tôi lùi ra góc với tờ báo che lấp mặt. Trong không gian riêng ước lệ được tạo nên bởi những giới hạn thực - ảo ấy, tôi vẫn nghe văng vẳng từng đoạn câu chuyện của anh Hà và chị Hạnh.
Em, giờ này em đang làm gì. Nấu cơm? Ăn cơm với chồng? Rửa bát? Xem ti vi? Người ta bảo những ngày mưa gió thế này, vợ chồng thường thích đi ngủ sớm. Chồng em, người đàn ông có đôi mắt lợn luộc, sẽ viên mãn ngả người xỉa răng, trong khi em lăng xăng trải đệm mắc màn. Và sau đó, đèn tắt phụt …
- Anh uống rượu phải không, em nghe chúng nó bảo độ này anh hay uống rượu?
- Ừ. Sau ngày em bỏ anh đi lấy chồng, anh uống cho say, cho quên. Còn bây giờ anh uống cho tỉnh, cho nhớ.
- Em vẫn thường dạy học trò rượu chè là xấu. Nhưng hình như khi uống rượu, bản tính đàn ông mới thật sự bộc lộ.
- Chồng em có uống rượu không?
- Không bao giờ.
- Thế mà trong ngăn tủ kia rất nhiều rượu, toàn loại đắt tiền.
- Để trang trí thôi. Anh uống không?
- Có chứ.
Tin trên báo: “Ngày… trong một căn hộ ở… người ta phát hiện thấy hai xác người. Anh X. bị đâm nhiều nhát dao. Chị Y. treo cổ trên móc treo quạt trần giữa nhà. Căn cứ vào hiện trường và tử thi có thể thấy: Anh X. bị chị Y. bất ngờ đâm chết, sau đó chị Y. tự tử. Được biết anh X. và chị Y. yêu nhau nhưng gia đình chị Y. kiên quyết bắt chị Y. cắt đứt quan hệ. Chị Y. tuyên bố nếu hai người không lấy được nhau thì sẽ cùng chết”.
Nàng chia tay tôi chẳng vì gia đình, bạn bè hay đoàn thể chính quyền nào ngăn trở. Đó là điều phi lý đến đau lòng, đau hơn đôi tình nhân X. - Romeo và Y.- Juliete kia nhiều.
- Dạo này anh làm ăn có được không?
- Không nên nói chuyện làm ăn em ạ.
- Vâng, ý em muốn hỏi về công việc của anh. Em trông anh hơi gầy.
- Công việc nhiều lắm. Đoàn anh đang dựng vở Bi kịch của đại bàng. Vở này sẽ đi lưu diễn ở châu Âu và Mỹ.
- Ồ, anh sướng thật đấy. Thế anh đóng vai gì?
- Vở này rất hiện đại. Anh đóng một lúc cả Thạch Sanh lẫn Lý Thông!
- Em mừng cho anh. Người đàn ông phải thành đạt anh ạ.
- Đúng thế, anh đã hiểu vì sao ngày trước em đột ngột bỏ anh.
- Thôi, anh đừng nhắc lại chuyện cũ.
Thư của nàng: “…Người con gái nào mà chẳng ước ao một mái nhà ấm áp. Và người đàn bà trong em đòi phải được như vậy… Chúng ta hãy chia tay nhau và em mong muốn anh là người bạn tốt của em…”.
Tôi đi đầu đám rước dâu. “Dừng lại để tao đốt. Đến đầu ngõ nhà giai rồi”. Một thằng bạn cầm mảnh báo to lửa cháy đùng đùng gí vào dây pháo. Tôi giơ cao thanh tre một đầu có băng pháo đang giẫy giụa nổ, tay kia ôm mặt mắt nhắm nghiền. Khi tôi mở được mắt thì đám rước đã vào nhà. Quần áo và mặt mũi tôi bê bết bùn thối vì những quả pháo nổ trong cái cống trước ngõ…
- Vợ anh độ này hay lên ti vi ghê. Chị ấy trẻ và xinh ra nhiều.
- Nó đi mỹ viện. Nó son phấn đấy. Nhưng sao em biết?
- Sao em lại không biết, mặc dù anh cưới chẳng thèm mời em.
- Vui cái gì mà mời hả em. À, mà vợ chồng anh đã ly dị rồi.
- Thế à. Em xin lỗi nhé, nhưng vì sao hả anh?
- Đấy là bi kịch của sự thành đạt em ạ. Vợ anh đã trở thành người đàn bà thành đạt. Người đàn bà thành đạt không cần người đàn ông thành đạt.
- Chẳng phải thế đâu anh ạ. Người đàn bà cần tình yêu.
- Nhưng anh đã yêu em nhiều bao nhiêu…
- Thôi đừng nhắc đến chuyện cũ nữa anh ạ…
- Nói chuyện hiện tại nhé. Anh đã dứt bỏ tất cả. Hạnh, anh yêu em. Chúng ta hãy làm lại từ đầu.
Im lặng. Tôi cố gắng thở đều và giữ im để tờ báo không rung…
- Sao bây giờ anh bạo thế. Ngày xưa, anh dát lắm, dát đến mức em thường bắt nạt anh.
- Đừng nhắc đến chuyện cũ em ạ.
Tin trên báo: “Đội đặc nhiệm công an thành phố lập chiến công: bắt sống tên H. tức H. sẹo, H. mã tấu. Sau khi dùng dao chém chết anh Z., chỉ vì y cho rằng anh đã nhìn đểu xúc phạm danh dự của y (?), H. đã trốn tại nhà của người yêu cũ tại xã… huyện… tỉnh… Rồi đây, cô gái người yêu cũ của H. cũng sẽ phải ra trước pháp luật về hành vi cố ý chứa chấp kẻ phạm tội có lệnh truy nã”.
Cô gái ấy làm nghề gì? Chăn tằm dệt lụa? Làm ruộng? Gái làm tiền? Một kẻ có tiền án? Cô ta chưa chồng? Vẫn đang có chồng? Đã bỏ chồng? Báo không nói rõ nhưng chắc đó là một người đàn bà có đôi mắt rực cháy. Tên tội phạm mà số phận dành sẵn một cái cọc ở trường bắn kia chắc chắn đã được hưởng hạnh phúc với người đàn bà ấy.
Nếu tôi bị săn đuổi thì nàng có chứa chấp tôi không? Chắc chắn không.
Con người có lòng tự trọng điên rồ kia không bao giờ bị người đàn bà yêu mình chơi đểu. Còn nàng…
- Thôi, có lẽ bọn anh về đây.
- Đừng… anh chưa uống hết ly rượu mà.
- Anh uống hết ly này anh sẽ say. Chồng em về, anh sẽ không kìm được, anh sẽ đánh hắn.
- Anh đùa không đạt rồi. Tốt nhất là đánh em, em đáng bị như thế.
- Anh rất muốn gặp em nữa, nhưng không phải ở cái nhà này.
- Đừng anh ạ… À mà thứ năm em nghỉ đấy, cứ thứ năm hàng tuần là em được nghỉ.
- Anh đến trường đón em nhé. Thứ năm, em cứ đến trường…
- Không được đâu anh ạ. Đừng…
Có tiếng đập vào cửa, tiếng đập cửa đầy tự tin, tiếng đập cửa của người làm chủ. Chủ cái hang ấm áp và đầy ánh sáng đã về.
Tôi bỏ tờ báo xuống. Chị Hạnh lập cập ra mở cửa. Anh Hà quay sang nhìn tôi, trong một thoáng, nét nham hiểm và tuyệt vọng lại hiện lên nhưng lần này tôi không còn thấy sợ nữa.
Chồng chị Hạnh bước vào. Kìa, đôi mắt lợn luộc và khuôn mặt trì độn, viên mãn. Tôi ơ lên một tiếng. Anh Hà quay nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi chớp mắt. Không phải, chỉ rất giống chồng nàng thôi.
- Cơm có rồi chứ? À vâng, chào các anh.
- Chào bác. Công việc độ này vất vả quá nhỉ? - anh Hà đon đả.
- Vâng. Cái trời mưa chó má này, công trình cứ nát bươm cả ra, tiền thì không thu được. Làm ăn năm nay như cứt. À, mà anh là…?
- Đây là anh Hà, bạn em. Đây là chú em anh Hà.
- À thế à… Hai anh em ở đây chơi ăn cơm với vợ chồng tôi. Ngoài kia mưa gió lắm.
- Thôi, cảm ơn bác. Bọn này quen gió mưa rồi. Về chứ chú. Chào Hạnh nhé, cố gắng mà hạnh phúc. A hà hà.
Anh Hà cười sảng khoái, đứng dậy đi đĩnh đạc như con công ra cửa.
Cánh cửa khép lại, hất chúng tôi vào bóng đêm. Mưa phùn rất dày và cái lạnh như khoan vào mặt. Chúng tôi mới dò dẫm được mươi bước thì đằng sau đưa đến một loạt âm thanh. Đầu tiên là một tiếng “bốp” khô khan đùng đục. Anh Hà nói rít trong răng nhưng vô cảm: “Xong chai rượu”. Một tiếng “xoảng” kéo dài - “Xong cơm dẻo canh ngọt”. Tôi quay phắt lại nhưng anh Hà còn nhanh hơn, một tay anh tóm chặt cánh tay tôi kéo giật lại, tay kia vươn ra bịt chặt miệng tôi. Tôi quẫy đến tê dại cánh tay nhưng không thoát được. Anh Hà ghé sát tai tôi: “Đồ ngu. Mày làm vỡ chuyện bây giờ”. Giọng anh Hà lạnh lẽo và buồn thảm khiến tôi tỉnh lại. Hai chúng tôi đứng thõng tay nhìn trân trân vào mặt nhau mấy giây. Anh Hà bảo: “Rút quân”.
Bà già vẫn ngồi thu lu nhìn vào bóng mưa nhập nhòa. Chúng tôi lướt thướt chui vào quán.
- Vâng, bà cho con xin cái xe.
- Này. Vũ phu giữ vợ, lẳng lơ giữ chồng. Cập kênh mà vững như đồng, con ơi. Trai tài gái sắc xưa nay chỉ vờn nhau mà có ăn được nhau bao giờ.
- Vâng, bà dạy chí phải. Ăn được nhau rồi thì hết cả thú. Bà cho con gửi tiền này.
Mưa đầy mặt khiến chúng tôi cứ phải vuốt liên tục. Anh Hà vừa phóng xe vừa khạc nhổ luôn mồm. Con đường sáng dần khi vào đến nội thành.
Lê Anh Hoài