Wednesday, December 30, 2015

The persuit of happiness


Mình nhớ lúc xem The Pursuit of Happiness. Đoạn cảm động nhất không phải là lúc Chris Gardner chạy ra khỏi công ty thực tập, vỗ đôi tay mà khóc vì hạnh phúc.

Đó là lúc con trai Christopher hỏi Gardner thế này:

“Mẹ bỏ đi có phải là vì con không bố.”

Gardner - người phải đi bán máu, người phải xách hai tay vài chục cân hành lý, lang thang khắp các ga tàu, ngủ ở trong một cái toa lét công cộng, thức trông con và học bài, người chỉ còn có 21 đô 25 cent trong tài khoản với cái bụng rỗng và một đứa con trai mếu máo chờ bố - người bị vợ bỏ đi vì không kiếm nổi tiền - đã trả lời thế này:

“Con đừng bao giờ có suy nghĩ ấy một lần nữa. Mẹ bỏ đi là vì mẹ. Mẹ có hạnh phúc của mẹ. Mẹ có lựa chọn của mẹ. Con hiểu không?”

Rất có thể với nhiều người trải qua những lúc bĩ cực như thế, vợ bỏ đi trong lúc nghèo khó và cần chỗ dựa nhất - Gardner hoàn toàn có thể “nhân” một cơn ức chế mà nhồi những thứ đen tối nhất về người mẹ vào đầu Christopher. “Mẹ con tệ lắm, mẹ mày là đứa khốn nạn, mẹ mày bỏ nhà theo giai… blah blah blah” - nghe rất quen phải không.

Nhưng Gardner không làm vậy. Anh cắn răng khóc trong toa lét công cộng, đói lả đi vì vừa bán máu mà không còn tiền ăn. Anh không làm vậy.

Bao nhiêu người trong số chúng ta làm được điều đó?


Những người cũ, đi và đến với cuộc đời mỗi chúng ta đều là duyên phận cả. Có người đi đường ngắn. Có người đi chặng đường dài. Có người theo ta cả đời. Có người bỏ ta chỉ sau vài lần gặp gỡ. Nhưng mỗi người đều là thứ mà số phận gửi gắm, họ đều có mục đích nào đó, nhiều khi chỉ để dạy ta một bài học.

Có lần mình đã viết, với người cũ không bao giờ mình quay lại trách cứ. Không một lần nào. Nhiều người cho là mình giả tạo, nói dối. Thật ra cách nhìn cuộc đời của mỗi người mỗi khác, cách tiếp cận mỗi vẫn đề cũng đều dựa trên cảm tính của cá nhân.

Nhưng chẳng phải đã yêu ai, hay từng yêu ai. Con tim luôn mong người mình yêu hạnh phúc hay sao?


Chúng ta đuổi theo hạnh phúc. Nó luôn xa vời. Nhưng nó không bao giờ nằm ở đích đến. Vì đến nơi, chúng ta rồi sẽ rời đi, rồi sẽ muốn hơn. Hạnh phúc nằm trên quãng đường mà chúng ta đã đi.

Vậy nên “pursuit” - “theo đuổi” - “cái mà người ta dành thì giờ, nghị lực cho nó” - cũng có lý do cả.

From BeP

I'm going where the cold wind blows



My girl, my girl, don't lie to me
Tell me where did you sleep last night

In the pines, in the pines
Where the sun don't ever shine
I would shiver the whole night through

My girl, my girl, where will you go
I'm going where the cold wind blows

In the pines, in the pines
Where the sun don't ever shine
I would shiver the whole night through

Her husband, was a hard working man
Just about a mile from here
His head was found in a driving wheel
But his body never was found

My girl, my girl, don't lie to me
Tell me where did you sleep last night

In the pines, in the pines
Where the sun don't ever shine
I would shiver the whole night through

My girl, my girl, where will you go
I'm going where the cold wind blows

In the pines, in the pines
Where the sun don't ever shine
I would shiver the whole night through

My girl, my girl, don't lie to me
Tell me where did you sleep last night

In the pines, in the pines
Where the sun don't ever shine
I would shiver the whole night through

My girl, my girl, where will you go
I'm going where the cold wind blows

In the pines, in the pines
Where the sun don't ever shine
I would shiver the whole night through

Songwriters: HUDDIE LEDBETTER

Thursday, December 10, 2015

Cảm xúc là bản năng, khống chế cảm xúc là bản lĩnh

Bố tôi vừa mua một cái smartphone, hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm… Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận…

Cái gì cũng nói toạc ra, cái gì cũng bộc phát hết không phải là thẳng tính, mà là thiếu giáo dục.

IQ đã thấp thì không thể khiến EQ cũng thấp theo được.

Nổi giận là bản năng, khống chế cảm xúc là bản lĩnh.

Vì bố tôi không phải tỷ phú, người yêu tôi không phải đại gia, tôi không giỏi, không đẹp, không có khả năng muốn làm gì thì làm. Vậy nên phải học được cách kiềm chế bản thân, để trở thành một người bình thường không tầm thường.

Tất cả những cảm xúc không tốt, đơn giản đều đến từ kì thị, mập lên, thiếu tiên và không có người yêu.

Tính tốt là do cọ xát nhiều mà thành, tính xấu là do bị chiều mà ra. Người sửa được tính cách của bạn là người bạn yêu, người chịu được tính cách của bạn là người yêu bạn.

Nếu bạn đúng, bạn không cần phải nổi giận. Nếu bạn sai, bạn không có tư cách nổi giận.

Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là lưu lại tất cả những tật xấu, những cảm xúc tiêu cực nhất cho những người thân yêu nhất.

Nếu ngay cả cảm xúc của bản thân mà còn không khống chế được thì dù cho bạn cả thế giới, sớm hay muộn bạn cũng sẽ phá hủy tất cả.

Một lời hay có thể sưởi ấm cả mùa đông, một câu không hay làm rét lạnh cả tháng Sáu. Bạn sẽ không biết được một lời buột miệng lúc nóng giận của bạn có thể tổn thương người khác như thế nào, kể cả đó là những người thân thiết nhất. Càng trưởng thành càng phải học được cách bao dung, học được cách khống chế cảm xúc. Đừng để những xúc động nhất thời khiến bạn vuột mất người bạn yêu thương nhất.

Source: tumblr.cuongdc

Wednesday, November 25, 2015

Lời nhắn số x


trời cho một buổi bình minh
và cho cơn gió để mình nhớ nhau
còn thêm một chút nắng màu
vàng lên chỗ tóc đằng sau gáy người


Hà Anh Tuấn - Lời Nhắn Số 4

Friday, October 9, 2015

Lương thiện


“Một ngày nào đó con sẽ hiểu ra rằng, lương thiện còn khó hơn thông minh. Thông minh là chuyện bẩm sinh, còn lương thiện là thứ con phải chọn lựa.”

Source: wunianying.tumblr.com

Sunday, September 13, 2015

Thị phi



Thị là  phải phi là trái

Thị phi chỉ dư luận của người đời, người nói vầy người nói khác, là những gì không thật mà lại thường là những cái xấu.Trong cuộc sống chúng ta đã gọi là tiếng thị phi thì thường là những lời nói độc địa có thể làm hại đến người khác.

Có mấy loại thị phi?

1. Nói quá: Loại này thường gặp nhất, cùng với tư tưởng “không có lửa làm sao có khói” và tinh thần “tam sao thất bản” nên sau vài lần truyền miệng cho nhau thì “sự thật” trở nên vô cùng to lớn và nguy hiểm. Ví dụ: người A thấy cô Y về nhà lúc 11h đêm, gặp người B nói: “Dạo này con Y hay đi đâu về khuya lắm, có hôm 1 giờ sáng mới mò về.” Xong người B gặp người C nói: “Con Y giờ ăn chơi nhậu nhẹt dữ quá, khuya lơ khuya lắc mới về nhà.” Người C lại nói với người D: “Con Y hư hỏng thật rồi, bỏ nhà đi mấy hôm mới về đấy!”…(truyện dài kỳ, thôi không kể nữa)

2. Đặt điều nói xấu: Loại này ít hơn, nhưng cũng ác hơn! Thường là họ ghen tức một điểm gì đó ở đối tượng nên tìm cách bôi nhọ cho thỏa lòng, họ sẽ đặt ra một số “giả thuyết” và suốt ngày nói về nó kiểu: “Không làm gì bất chính làm sao giàu thế được” hay “Nhìn nó xinh vậy chứ ai biết nó che dấu chuyện gì, hôm nọ tôi thấy #$%^!…”

3. Châm chích quá khứ của người khác: Loại này là ác nhất. Họ nói những chuyện có thật, nhưng đó là những lỗi lầm của đối tượng trong quá khứ. Chuyện đã qua rồi nhưng họ cứ nhai đi nhai lại, hiện tại người ta đã thay đổi nhưng với họ thì người đó vẫn xấu xa và họ muốn cả thế giới biết điều đó. Có vẻ như người khác tốt lên thì họ không cam tâm vậy.

Như 3 loại tôi vừa kể trên là những loại thị phi từ những kẻ vô tri cho đến kẻ xấu, có thể còn một số loại khác nữa.

Làm sao để bình tâm với thị phi?

1. Tuyệt đối đừng tranh cãi, thanh minh với những người cố tình đặt điều nói xấu bạn, điều đó chỉ tạo thêm hứng thú cho họ mà thôi. Càng nói nhiều sẽ càng xuất hiện nhiều điểm sai lầm để cho họ phanh phui, mổ xẻ. Hơn nữa những người ngoài cuộc cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ bạn.

2. Im lặng, phớt lờ: đây là giải pháp được khá nhiều người lựa chọn, và nó cũng hữu hiệu trong khá nhiều trường hợp, nhưng không phải là giải pháp ổn thỏa và lâu dài. Hãy tưởng tượng giống như bạn mặc áo mưa và đi trong mưa vậy, dù áo mưa có tốt cỡ nào nhưng nếu bạn đi lâu, thật lâu trong mưa thì vẫn lạnh và ướt. Im lặng và nhẫn nhịn với những cơn mưa nhỏ thôi.

3. Giải pháp hữu hiệu nhất nhưng cũng khó khăn nhất là thông cảm: đây cũng giống như việc mua một cái áo mưa và mua một cái nhà để che mưa vậy, nhưng nếu bạn mua được cái nhà thì sẽ không còn sợ mưa gió nữa, lúc đó bạn có thể thoải mái ngồi ngắm mưa. Khi có người công kích, nói xấu bạn, trước hết hãy dành thời gian nhìn lại bản thân mình theo những gì người đó nói, có bao nhiêu phần trăm là đúng. Đừng tức giận, bỏ quên người nói đó đi và tập trung tìm hiểu bản thân bạn, như vậy vừa lợi vừa không tức giận. Bước tiếp theo là thông cảm cho người nói xấu mình: tại sao họ phải làm điều đó? Họ tức giận như thế nào, họ được giáo dục ra sao? Nói vậy thì có lợi, có hại gì cho họ…. Lúc này bạn hoàn toàn đi suy nghĩ cho người kia mà quên luôn họ đang nói xấu bạn. Khi hoàn thành bước này, bạn lại thấy thương, thấy tội nghiệp cho họ, chỉ vậy thôi.

4. Dùng biện pháp mạnh khi cần: Cuộc đời không phải thiên đường nên vẫn còn nhiều kẻ ác. Vâng, ác chứ không phải xấu bình thường nữa. Nghĩa là khi bạn đã phớt lờ, lặng im, thông cảm mà họ vẫn cứ làm tới, làm hoài. Có thể họ bị sai khiến hay là nguyên nhân nào khác nhưng họ không chịu buông tha bạn mà vẫn tiếp tục đặt điều nói xấu, bôi nhọ danh dự bạn thì tốt nhất là bạn lẳng lặng thu thập chứng cứ và kiện ra tòa. Xin nhớ nguyên tắc đầu tiên là đừng tranh cãi với họ làm chi vô ích nhé. Hy vọng bạn không bao giờ phải dùng đến bước này.

Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được. Hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng nên vì một ai đó đã gây ra lỗi lầm trong quá khứ mà dùng lời lẽ nặng nề để hành hạ họ, như Oscar Wilde có nói:

“Every saint has a past, every sinner has a future.”


Friday, July 31, 2015

Quote vặt 04


Sai lầm của nhiều người dùng facebook là gì. Đó là, bạn coi nó như một cuốn nhật ký (hoặc là tiểu thuyết) về bản thân, nhưng trong mắt mọi người, nó chỉ giống một tờ báo lá cải hằng ngày. Bạn nghĩ những status của mình là headline, nhưng thật ra mọi người chỉ xem nó là tin vắn. Bạn thấy mọi người like và comment thì nghĩ là họ yêu mến bạn, nhưng thật ra là họ đang cảm ơn bạn vì bạn đã viết ra cái gì đó (hay ho) cho họ đọc.

Đã bao giờ bạn đọc lại những status cũ và cảm thấy buồn nôn vì một cái tôi (đã từng) quá phô trương của mình chưa? Giấu mình trong thế giới thật, nhưng lại lên diễn một vở kịch mua vui miễn phí cho người khác trong thế giới ảo…

Thật hài hước…

Source: wunianying.tumblr.com

Monday, July 6, 2015

Rêu xanh...



Tôi không bao giờ “thắc mắc” về ý đồ của người đến với tôi hay người bỏ tôi mà đi cho dù họ đi hay đến. Đến thì vui, đi thì buồn. Tôi chẳng hề một thoáng nghi ngờ về tình cảm của người đi kẻ đến. Tôi cũng không oán giận ai. Tôi thanh thản với sự cô đơn của mình.

Trịnh Công Sơn.

Tuesday, June 2, 2015

I refuse being ugly your way


 

boulevard of broken dreams © 2008. Chaotic Soul :: Converted by Randomness