Sunday, November 29, 2009
Các điều luật hôn nhân
Không được hôn sư sãi đang tụng kinh
Không được hôn người cùng giới tính với mình
Động tác chính chỉ từ đầu xuống cổ
Không được hôn băm hôn bổ
Không được hôn sấn sổ vồ người ta
Không được hôn giữa bãi tha ma
Để người chết còn nằm yên dưới mả
Khi được hôn toàn thân phả...i buông thả
Miệng khép hờ, không được cắn chặt môi
Cũng không được mở rộng như miệng nồi
Tránh tình trạng vi trùng chui vào miệng
Không được vừa hôn vừa nói chuyện
Đồng ý xong rồi cấm được kiện nhau
Có thể hôn vòng từ trước ra sau
Không thấy khoan khoái tuyệt nhiên không được cáu!
~^^~
Saturday, November 28, 2009
Một lần trót dại
Lỡ dại một lần, bị vợ trách "có mỗi việc đơn giản là giữ cho vợ con mà không làm được", tôi gắt lên: "Biết thế nhưng... rách bao cao su giữa đường". Em nhìn tôi, nước mắt trào dâng...
Em thường nũng nịu hỏi tôi những câu hỏi đại loại như thế, mỗi khi em hỏi tôi thường ngượng ngịu bảo em đã làm mẹ trẻ con rồi mà tính thì vẫn trẻ con lắm. Có lần cả gia đình tí hon nhà tôi đang ăn cơm em cũng hỏi tôi như thế, tôi đang ăn cơm tay và miệng toàn mùi thức ăn dầu mỡ bóng loáng, tôi vui vẻ bảo: "Em có thích anh làm luôn bây giờ". Và tôi định làm thật, em hoảng hốt né tránh, cu tí nhà tôi chưa được ba tuổi thì ngơ ngác không hiểu gì.
Lấy nhau đã bốn năm, hai vợ chồng tôi đã cùng nhau vượt qua bao gian khó. Tôi tự hào lắm và rất yêu vợ, ngược lại em cũng thế. Vì điều kiện công việc tôi thường xuyên vắng nhà, tôi luôn mang trong mình tình yêu và nỗi nhớ vợ con. Tôi biết vợ chồng xa nhau là sự thiệt thòi cho cả hai, nhưng có lẽ vợ tôi thiệt thòi hơn vì chỉ có mình em chăm sóc con cái, quán xuyến việc nhà. Lúc nào em cũng tận tụy với gia đình, anh em họ hàng.
Nhớ lại ngày đầu tiên tôi đưa em về ra mắt gia đình, ai cũng chê em nhỏ như cái kẹo lại công việc không ổn định. Lúc đó em cũng hơi buồn vì gia đình muốn tôi lấy một cô giáo cho ổn định, lại có thời gian chăm lo con cái. Nhưng tôi và em vẫn quyết lấy nhau, cưới nhau rồi có con, em nghỉ làm ở công ty cũ để chăm con. Rồi em quyết tâm thi tuyển viên chức vào cơ quan giáo dục, em thi đỗ.
Vậy là em cũng là một cô giáo, đúng như ý nguyện ban đầu của bố mẹ tôi, tôi càng yên tâm công tác. Cuộc sống trôi đi với bao nhiêu thăng trầm của nó, những khó khăn vất vả, những lo toan muộn phiền. Nhưng lúc nào em cũng là bến bờ bình yên của tôi. Chẳng lúc nào em làm tôi giận cả, lúc nào ở bên em tôi cũng có cảm giác như ngày mới yêu nhau, em thực sự biết giữ lửa cho cuộc sống vợ chồng.Vậy mà có lúc tôi đã làm vợ tôi buồn, tôi có lỗi nhiều lắm. Tôi đã làm mất niềm tin trong em, cũng là vô tình một lần uống rượu say bạn bè rủ rê thế là bất đắc dĩ tôi phản bội em. Tỉnh rượu tôi vẫn nhớ lại những gì vữa diễn ra và tôi thấy hoang mang lo sợ nếu như cô gái kia có bệnh xã hội. Câu chuyện đó sẽ mãi là bí mật của riêng tôi nếu như không có chuyện: hậu quả của cái đêm say đó.
Một tuần trôi qua tôi thấy mình có biểu hiện khác lạ, hôm đó tôi về nhà với vợ nhưng tôi vẫn giữ bí mật. Đang ăn cơm em bảo lần này anh về là phải dùng bao cao su đấy, tôi đồng ý luôn vì tôi cũng muốn giữ cho vợ. Tôi lên cơ quan một tuần nữa lại trôi qua, lần này tôi sợ hãi thực sự, tôi lại về nhà với tâm trạng lo lắng sợ hãi và không biết làm sao đành hỏi vợ xem em có bị giống tôi không?
- Anh thấy mình đang bị viêm, em có bị không?
- Không, em không bị làm sao cả. Anh bị viêm ở đâu?
- Anh thấy mình đi tiểu buốt và có mủ.
- Anh bị bệnh lậu rồi. Anh hãy nói thật với em để còn có biện pháp giải quyết sớm.
Tôi quanh co bảo anh thấy triệu trứng như thế thì anh mua kháng sinh về uống.
- Anh nói thật đi, đấy là bệnh xã hội, anh phải giữ gìn cho em. Nếu đã lây bệnh đó rồi thì HIV, viêm gan B cũng không tránh khỏi.
Em giải thích với tôi về những bệnh lây truyền qua đường tình dục, có những bệnh chữa sẽ khỏi và có những bệnh là kết cục buồn.
Em nói: Đàn ông các anh khi ra ngoài xa vợ con sẽ khó tránh khỏi những cám dỗ nhất là khi dùng rượu bia rồi không điều khiển được bản thân. Nhưng các anh phải biết bảo vệ bản thân mình và cũng là giữ gìn cho vợ con. Có mỗi một việc đơn giản như vậy mà anh cũng không làm được.
Đang sẵn tâm trạng sợ hãi lại được vợ nói vậy tôi gắt lên: "Biết thế nhưng rách bao cao su giữa đường".
Em nhìn tôi lặng lẽ quay đi mà nước mắt trào dâng, thế là hết. Em chỉ biết khóc và khóc vì quá hẫng hụt, vì mình bị phản bội. Và giờ đây lai mang tâm trạng lo lắng bệnh tật của chồng. Tôi cũng khóc và chỉ nói được một câu duy nhất: anh xin lỗi em.
Không khí gia đình buồn đến ảm đạm, nhưng lạ thay em không lu loa gào khóc ầm ĩ. Nghĩ một lúc em bảo ngày mai anh đi khám, bệnh lậu thì chữa sẽ khỏi, còn căn bệnh kia thì phải sau 4 tháng đi xét nghiệm mới biết chính xác. Mà chắc không việc gì đâu vì em ăn ở hiền lành như vậy ông trời sẽ có mắt.
Anh biết không cách đây hơn một tháng trên truyền hình có phát sóng chương trình cả thế giới chung tay vì những người có H và không kỳ thị họ. Chương trình có mục đích quyên góp ủng hộ những bệnh nhân có H, mọi người quyên góp bằng nhiều hình thức khác nhau, những người ở xa với tấm lòng của mình có thể gửi tin nhắn chia sẻ tới số máy... mỗi tin nhắn trị giá 10.000đ.
Lúc đó máy điện thoại của em chỉ còn 14.000đ, ban đầu em không có ý định nhắn tin tới chương trình. Nhưng khi xem đến giữa chương trình em thấy mình phải làm một việc gì đó để không phải hối hận và biết đâu những bệnh nhân này trước sau gì họ cũng ra đi và họ sẽ gánh bớt nỗi khổ cho mình. Và em liền nhắn tin gửi tới chương trình, em thấy vui vui trong lòng vì mình làm được một việc tốt. Hy vọng em sẽ gặp may mắn trong cuộc sống, và giữ đức cho chồng cho con. Em tin anh không bị làm sao đâu.
Hôm sau em bảo để em đưa anh đi khám, nhưng tôi thấy làm như vậy thì quá đau khổ cho em, tôi bảo để anh đi một mình. Đúng như những gì em nói bác sĩ bảo tôi bị bệnh lậu tiêm thuốc rồi sẽ khỏi. Tôi lại lên cơ quan, em vẫn gọi điện hỏi xem tôi đã đỡ chưa, rồi em nhắn tin: "em gửi cho anh một bức thư, em nhét ở trong ví của anh đấy anh đọc đi".
"Anh à! Em đã rất tin tưởng anh. Nhưng sự việc này thực sự làm em bất ngờ vì mất niềm tin, em không có lỗi gì. Không biết bây giờ em đang giận anh hay thương anh nữa. Sự việc quá trớ trêu. Anh đừng làm em buồn thêm một lần nào nữa. Có thế nào chúng ta cũng phải đối diện với sự thật. Đi xét nghiệm nếu anh không có vấn đề gì thì em sẽ giải phóng cho anh, còn nếu chẳng may anh... em sẽ chăm anh đến cùng".
Tôi hiểu em đang giận dỗi tôi. Tôi nhắn lại cho em: "Anh xin lỗi vợ. Với anh đó là một tai nạn, mong em hiểu và tha thứ cho anh".
Em không nhắn lại.
Vài ngày sau tôi không dám gọi điện thoại chỉ nhắn tin cho em: "Em đã tha thứ cho anh chưa?"
Em vẫn im lặng.
Vài ngày nữa tự dưng tôi nhận được tin nhắn: "Anh có muốn em tha thứ cho anh không"?
Tôi nhanh chóng nhắn lại: "Có chứ. Sao em lại hỏi anh thế?"
"Vậy thì anh bỏ thuốc lá đi, em sẽ tha thứ cho anh"
Mặt tôi dài như cái bơm, đã bao lần vợ nhắc tôi bỏ thuốc lá mà tôi vẫn chưa làm được. Lần này có lẽ tôi phải bỏ thật.
Vợ tôi thế đấy lúc nào cũng nhẹ nhàng và hài hước.
Thời gian đó lúc nào em cũng động viên tôi rằng sẽ không có chuyện gì hết. Gần như em trấn an tinh thần tôi, tôi thì buồn hối hận, nuối tiếc vô cùng. Nếu như tôi làm sao, thì vợ con tôi sẽ vô cùng thiệt thòi.
Khoảng thời gian đó chúng tôi tuyệt đối an toàn bên nhau. Em nói những trường hợp bị nhiễm mà phát hiện sớm dùng thuốc và sống lành mạnh thì kéo dài được từ 10 đến 15 năm. Mặc dù biết vợ đang động viên và làm công tác tâm lý nhưng tôi ngầm hiểu em cũng hoang mang như tôi. Rồi bốn tháng trôi qua, tôi thực sự không đủ can đảm đi làm xét nghiệm.
Em gọi điện nhắc tôi về để đi xét nghiệm. Chính em đưa tôi đi, khi ngồi đợi kết quả tôi bồn chồn lo lắng, em thì cứ huyên thuyên kể chuyện. Tôi biết em cũng như tôi nhưng em đang cố bình tĩnh.
Đã đến giờ lấy kết quả, tôi quay lại hỏi em có vào lấy kết quả không?
Vào chứ, anh yên tâm sẽ không có chuyện gì đâu. Đi nào!
Bác sĩ nhìn hai chúng tôi hỏi: - Sao bạn lại làm xét nghiệm?
Vợ tôi luyến thoắng: Chúng em chuẩn bị kết hôn nhưng mà em nghi nghờ anh ấy nên đi xét nghiệm cho chắc.
- Sao bạn không xét nghiệm mà chỉ anh ấy làm?
Em không vấn đề gì, rau sạch 100%. Đã có kết quả chưa chị?
Bác sĩ đưa phiếu xét nghiệm và nói: - Thôi cưới nhau đi, nó cũng "rau sạch 100%".
Cả hai chúng tôi vui mừng cảm ơn bác sĩ rối rít rồi đi về.
Tôi vui vẻ ra mặt, còn vợ tôi thì bảo: "Anh cứ vui đi đến tuần sau em đến uỷ ban phường xin mẫu đơn ly hôn để viết em sẽ giải phóng cho anh". Tôi ghì chặt vợ vào lòng bảo anh không ký đâu. Anh không bao giờ làm em buồn nữa, anh hứa mà.
Vợ tôi đứng lên bảo thế hôm nay đã dùng hàng thật được chưa? Tôi kéo em vào lòng bảo sẽ thật 100%.
Em trề môi: "Bây giờ em dùng hàng giả quen rồi không dùng hàng thật được. Mà anh ơi hôm nay mình cưới nhau thì đêm tân hôn phải dùng hàng thật chứ. Thôi không thích thì đêm tân hôn em cũng cố dùng vậy".
Nhìn ngắm vợ trong giấc ngủ say tôi thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi có được em. Có lẽ mọi may mắn đến với tôi là nhờ sự hiền lành phúc hậu của vợ tôi. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ làm em thất vọng nữa. Vợ tôi đáng giá nghìn vàng.
Nguồn: 24h
Friday, November 27, 2009
Thursday, November 26, 2009
SỐNG đến từng giây phút cuối
Tôi từng được biết về những người trở thành triệu phú từ khi còn rất trẻ, có thể ở vào tuổi 16. Tôi cũng biết về những người trở thành triệu phú khi tuổi đã sáu mươi, hay bảy mươi. Tuy nhiên, đó là lần đầu tiên (sau hơn 26 năm), tôi biết về một người phá sản ở tuổi 72 và rồi can đảm làm lại từ đầu để trở thành triệu phú (một lần nữa) mười năm sau đó ở tuổi… 82. Đừng nói tôi là người của thế hệ trẻ, ngay cả khi tôi ở cùng thế hệ với con người này, tôi cũng sẽ phải ngã nón cúi chào trước ông ta.
Câu chuyện của ông ấy như một liều thuốc truyền cảm hứng mà bạn không thể nào bỏ qua. Toàn bộ câu chuyện, bạn có thể tìm thấy trên tờ báo Sunday Times (31/10/2006) với tiêu đề: “82-year-old comeback kid – Bounces Back From Bankruptcy“.
Ở tuổi 72, ông Lim Tow Yong đã tuyên bố phá sản. “Đứa con” mà ông “nuôi nấng” từ đầu những năm 1960, Emporium Group Holdings mang lại nguồn thu nhập vào khoảng 300 triệu đô hàng năm đã bị “tàn phá” bởi suy thoái kinh tế giữa những năm 1980 và hiện trạng cạnh tranh gay gắt trong xã hội. Không những thế, sự “ra đi” của “đứa con” đầu tiên này đã để lại cho ông khoảng nợ vượt ngưỡng 60 triệu đô.
Đối với thế hệ của ông (những người sinh ra khoảng đầu thế kỷ 20), hầu hết mọi người đều chuẩn bị cho việc ra đi thanh thản hoặc dưỡng sức già vào thời gian này. Phá sản ở tuổi 72, ông đã có một lý do tuyệt vời để sống phần đời còn lại trong sự khánh kiệt, và không một ai có thể trách ông vì điều đó. Tuy nhiên, ông Lim Tow Yong đã không làm như thế! Ông đã đứng dạy bắt đầu lại tất cả không phải từ con số 0, mà là với một khoản nợ khổng lồ. Mười năm sau đó, ông nhượng lại “đứa con” thứ hai của mình với giá 4,2 triệu đô, để một lần nữa trở thành triệu phú ở tuổi… 82! Bạn có thể tin được không?
Khi tôi đọc câu chuyện này, tôi đã tự hứa với bản thân rằng: tôi sẽ không bao giờ viện bất cứ lý do nào để ngừng mơ ước và phấn đấu.
Tôi vẫn nhớ rất rõ, một bài học lớn tôi đã học được khi đọc quyển sách của Steven K. Scott mà tôi đang dịch - “Simple Steps to Impossible Dreams”: Giây phút bạn ngừng mơ ước và thôi không tiếp tục chiến đấu để thực hiện ước mơ của mình, đó cũng có thể coi như là giây phút bạn đã “chết”.
Tôi tin chắc rằng người đàn ông này đã sống một cuộc sống thật sự cho đến những giây phút cuối cùng. Có thể ông ấy không thể để lại một gia sản đồ sộ cho thế hệ sau, nhưng điều ông ấy để lại, đó chính là huyền thoại sống mãi.
Đừng bao giờ bỏ cuộc! Hãy chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Sợ hãi không thể giúp chúng ta thoát khỏi cái chết, nhưng chắc chắn nó sẽ ngăn chúng ta thật sự sống xứng đáng.
Nguồn: Trần Đăng Khoa


