Thursday, March 20, 2014

Quote vặt 01

Like mạnh :)
---
Mình hiểu sao mình không thích thơ Nguyễn Phong Việt rồi.

Đọc thì thấy: Ồ, người này khai thác cảm xúc khá phết, có những chỗ tinh tế. Nhưng tại sao mình không có tí thông não nào?

Vì trong đó, theo những bài mình đọc được, toàn chicken soup.

Nếu xét về khía cạnh nhà tâm lí, người này an ủi người đọc một lần và ném người ta khá lâu vào những bài thơ vũng lầy cảm xúc. Nó có thể xoa đầu, bóp vú động viên nhưng hem làm người ta thông minh lên gì hết, nó khiến người ta nghiện vũng lầy đó ở bài tiếp theo.

Nhạc tính các bài thơ cũng sáo mòn.

Nhìn vào cấu trúc bài thơ thì sự sáo mòn đó càng lộ liễu. Nhất là kiểu chốt hạ nhảm nhí ở 2 câu cuối.

Xét về mặt có thể khiến não nhúc nhích thì còn liệt hơn cả thơ Thái Bá Tân. Thơ Thái Bá Tân dù chôm chỉa ý khắp thế giới (đến nỗi dù khá tự giác để phỏng theo này nọ cũng không thể đề hết tên các giả mà mình đã thuổng ý) còn thi thoảng lóe lên được vài câu thiền thiền, kha khá của người già được vào facebook như chơi tổ thơ phường. Có điều, cũng không nên lấy phần dịch giả để che giấu cho cái thiếu ý thức tự nhận thức mình đang đứng ở đâu của người làm thơ và đạo đức nghệ thuật của người nôm na hóa rồi đem bán những ý tưởng của quá nhiều người khác để dùng tiền bán được cho mình.

Chuyện tự nhận thức trình độ bản thân khi sáng tác rất quan trọng, nó sẽ khiến kẻ kém cỏi bớt vĩ cuồng, bớt đặt cho mình sứ mệnh giáo hóa công chúng và khi tin vào nó thì quá tự tin tung ra những định kiến, lời khuyên nham nhở trên nền tảng tư tưởng và nghệ thuật bậc thấp của mình.

Mình không bảo bạn đừng đọc thơ Nguyễn Phong Việt, Thái Bá Tân. Nhưng mình được quyền thẩm định như một độc giả đúng hem, hem vì sợ nói nhà thơ tức nhau tiếng gián thời gay đúng hem?

Tại sao hem được quyền nói về một tác phẩm như một độc giả giỏi nói đến cái mình quan tâm hoặc có vấn đề, dù với tác phẩm của "người cùng ngành" hay của bản thân?

Vì mình có cần là nhà thơ đéo đâu. Người ồ de xin mình cởi quần cho đóng cái dấu kiểm dịch vào mông chứng nhận công dân danh dự của hành tinh ồ de mà mình đã cởi đâu.

Làm gì có quần mà cởi :"DDD

Bonus: Đệt, rụt rè và giữ kẽ cho người khác vừa thôi, thằng khốn away. Mình nói và đéo sợ người khác phản biện thì sao đéo nói các thứ cho ra nhẽ hơn. Đứa nào nói ra nói vào mà đéo biết phản biện, mình mạnh vãi đái thì đấm cho chúng bớt ngu chứ sao, đơn giản mà bao năm hem làm, thái độ vãi. Tự cắm phi tiêu de vào mông đê `.'-
---

Nguyễn Thế Hoàng Linh

20131023

Sunday, February 9, 2014

Cho trầm mặc


"Bước qua được khổ đau thì bạn cũng không còn là một con cừu ngây thơ nữa"

Wednesday, January 22, 2014

Thôi, tặng một ngày không nói chi

Sinh nhật em chẳng biết tặng gì
Tặng đôi dép nhỏ để em đi
Tặng cây viết nhỏ cho em viết
Hay tặng vầng trăng đã dậy thì

Hay tặng em một buổi dạo chơi
Cỏ xanh dưới đất, mây trên trời
Anh mười lăm tuổi, em mười bốn
Quên mất rằng ta đã lớn rồi

Hay tặng em một sớm mai hồng
Cụm mây vàng chở nắng đi rong
Mênh mông trời đất không bờ bến
Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm

Hay tặng em một chuyện tình dài
Đọc hoài mà chưa tới chương hai
Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ
Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai

Rốt lại thì anh biết tặng gì
Thôi, tặng một ngày không nói chi
Ngồi im chỉ để nghe sau áo
Hai trái tim cười rất đáng nghi

NGUYỄN NHẬT ÁNH

Saturday, January 18, 2014

Hư vô

Có một thứ tuổi đời mà cứ mỗi mùa Xuân đến, lòng cứ nhẹ đi những niềm vui mong manh mà lại nặng thêm những nỗi buồn vu vơ không nắm bắt được. Thời trẻ cũng thường có những lúc buồn buồn như vậy. Một thứ buồn vô cớ mélancolic. Có người cho rằng đó là nỗi nhớ nhung vô hình về một thứ thiên đường đã bị thất lạc. Một thứ quê quán không có chân dung rõ rệt, không có một địa lý rõ ràng, không biết được mùa màng thời tiết ra sao. Không biết mà vẫn nhớ nhung buồn buồn . Tôi thì lại có lúc thơ thẩn nghĩ rằng nỗi buồn vô thường vô cớ kia là bắt nguồn từ nỗi nhớ về cái quê hương đầu tiên từ cái bào thai trong bụng mẹ. Nhớ về cái cõi ở đó thành hình dần dần trong nỗi vui cùng những lo âu của người phụ nữ.

Cái sự buồn buồn kia không giống chút nào với nỗi buồn bây giờ khi một năm vừa cạn, vừa tàn, vừa tắt. Một mùa xuân bắt đầu cho tuổi này nhưng lại mang đến âu lo phiền muộn cho tuổi khác. Cái thứ tuổi đời khác này cứ mãi giật mình nhìn lại một năm qua đi mà vốn liếng gom góp cho đời chẳng có gì cả, chẳng được bao nhiêu. Hoá ra nỗi buồn này chẳng vu vơ chút nào. Có thể nắm bắt được. Nắm bắt nhưng rồi lại buông ra vì muốn lãng quên, muốn tự tha thứ cho mình.

Khi một người biết tự tha thứ cho mình thì đồng thời cũng phải biết tha thứ cho kẻ khác. Đừng bao giờ để lại những ân oán trong lòng. Ân oán là những tảng đá nặng nề ngăn chặn, giết chết lòng yêu thương. Sống mà không còn khả năng yêu thương được nữa thì cũng xem như đã chết rồi. Tôi yêu và tôi tồn tại. Yêu và tha thứ . Tha thứ và yêu. Sự phản bội đôi khi cũng cần thiết để cho tình yêu đẹp hơn, đậm đà hơn, buồn bã một thứ nhan sắc lạ lùng hơn. Từ đó câu thơ ra đời. Tiếng hát ra đời.

Có những giấc mộng ngày cũ và có những giấc mộng bây giờ. Giấc mộng nào cũng có một nụ cười an ủi. Nằm sống bên nhau hoặc nằm chết bên nhau điều đó khác xa một lời nguyền rủa. Đừng nguyền rủa và cố quên đi những ai đã mang đến phiền muộn cho ta. Quên và biết quên cũng là một lẽ sống ở đời. Biết quên nên đời bỗng nhiên biết cất tiếng hát. Tiếng hát có thể mang đi trong gió một nỗi ưu phiền nhưng có lúc cũng gửi gắm đâu đây, trong những góc hồn lặng lẽ, những niềm an ủi về một cõi đời, về một cuộc tình chưa trọn. 

Hãy đau đớn đi . Biết đau nỗi đau của người khác và của chính mình là dấu hiệu của lòng nhân ái. Cái tín hiệu ấy phát đi và mọi người nhận được. Nhận được và bỗng cảm thấy cuộc đời đáng yêu hơn, bỗng đáng sống hơn và bỗng nhiên thấy rằng chiến tranh giết chóc là điều không có thật. Kẻ làm ra chiến tranh buộc lòng phải gọi là kẻ ngu dốt. Cuộc đời vốn không có thật mà còn rắp tâm huỷ hoại nó. Huỷ hoại một điều không có thật có nghĩa là huỷ hoại hư vô. Hư vô là một tiếng cười bất hoại ném trả lại cho hư không.

Tình yêu cứu vãn hư không. Chỉ có tình yêu mới cứu được cái thứ tuổi đời nặng nề một nỗi buồn không cứu chuộc nổi. Mùa xuân sẽ được phục sinh cho tấm lòng trinh bạch lẫn những đớn đau. Thôi cũng đành, đừng ân hận nữa. Có điều ta làm được và có điều thuộc về hư không. Tôi đã làm mà không làm được gì cả. Cám ơn cuộc đời đã ưu ái quá nhiều về những điều tôi chưa làm được.

Trịnh Công Sơn.

Monday, December 30, 2013

Tuổi thơ của người khác

Hồi nhỏ nhà tui ở ngay chợ huyện. 4 tuổi, việc tui làm xiềng nhứt là đếm tiền phụ cho nhà hàng xóm. Nhà đó hồi đó bán tạp hoá, đổ tiền thành từng đống ngồi xếp muốn lọi tay luôn. 

Sau khi đếm tiền xong, sở thích của tui là qua nhà bán đinh vít nghe cát xét bật bài Còn thương rau đắng mọc sau hè. Không hiểu sao hồi nhỏ tui rất ghiền bài này dù chả hiểu tại sao mẹ kiu cậu tới gần biểu cậu ngồi xong mẹ nhổ tóc sâu hai chị em tóc bạc như nhau. Bởi vì trong gia đình tui chỉ có con nít nhổ tóc cho người lớn chớ ít khi nào mẹ nhổ tóc sâu cho cậu lắm với lại tui cũng không có cậu nữa. Sau đó tui sẽ nghe tiếp qua bài đời tui cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, và rồi thì là chuyện tình người con gái tên Thy.

Sau khi đi lang thang đếm tiền, nghe nhạc chùa, tui sẽ lết zìa nhà. Ông nội tui dòm thấy tui bèn nói: Hôm nay thằng I rắc nó đánh thằng Cô Oét đấy con ạ! Tui đã thấy hơi bàng hoàng dù tui không biết hai thằng đó là hai thằng ôn nào hết. 

Sau đó tui đi vô cho má tui quánh chốt sổ ngày, tự nguyện, lúc thì dơ đồ lúc thì trốn ngủ trưa lúc thì nói trổng lúc thì do hát tầm bậy ai đi ngang qua cầu Bông rớt xuống sông ướt cái quần ni lông… Hồi đó tui thấy má tui luôn có lý do gì đó để phạt tui nên tui cũng quen rồi. 

Tuổi thơ thần tiên đó không kéo dài bao lăm. Má tui bắt chước Mạnh Mẫu tống cổ tui lên ở nhà bác cho gần với giấy mực sách bút chứ không được đếm tiền với hát tào lao nữa. Đó là một âm mưu thâm độc. Tui buồn quá đành phải học chữ giải sầu, đúng như kế hoạch của địch. Thật khổ tâm. Giá như ngày đó tui kiên quyết không học hành gì ráo, có lẽ giờ đã khoẻ biết mấy. 

Năm 4 tuổi, đời tui giản dị làm sao. Tui chỉ muốn có một tiệm bán đinh và một cái máy cát xét bật băng “xin sống lại tình yêu đơn sơ, rong chơi những ngày đầu chừa ba dzá miếng dừa đường mòn xưa…”

Gặp lại


Rồi một ngày ta sẽ gặp lại nhau
Tíu tít hỏi chuyện gia đình, con cái
Ôn lại ước mơ khi đầu còn xanh mái
Và chúc mừng những dự định tương lai

Nhưng ta không nhắc khoảnh khắc đã chia hai
Không ôn lại hẹn hò thời xa vắng
Không gợi lại biết bao mùa mưa nắng
Ta đã từng và sẽ ngỡ song đôi

Vẫn nụ cười xưa còn đó ở trên môi
Những cái nắm tay e dè không dám bắt
Vẫn thấy kỷ niệm đầy trong hai đôi mắt
Nhưng vội nhìn sang hàng cây ở bên đường

Ta hỏi thăm nhau những chuyện đời thường
Và không nhắc những ngày xưa yêu dấu
Đáng lẽ ta giờ có chung con cháu
Chung một chuyện đời không phải kể thành hai…

Trần Anh Khôi

Monday, December 16, 2013

Breath into me


tôi vô tình quá tôi ơi
người thân ghẻ lạnh
đất trời không thương
một mình lầm lũi một đường
cơn mưa cũng hứng
chẳng nhường đất khan
tôi vô tình đến dã man
hoa thơm chẳng ngửi
hoa tàn hít chơi
đôi chân để mặc rã rời
cứ đi cho nhuốm bụi đời lại đi

một hôm gió đến thầm thì
bị tôi hắt hủi
ướt mi ngẩn nhìn
một hôm đêm giả mẹ mìn
bị tôi bắt cóc đem dìm vào tôi

một hôm tim tôi nảy chồi
tôi đem cắt cụt làm mồi cho giun
một hôm tôi bỗng lạnh run
tôi lao xuống biển ngụt ngùn giá băng

tôi vô tình đến hung hăng
ném cuồng cho vỡ mặt trăng đáy hồ
tôi vô tình đến ngây ngô
nỗi đau chẳng biết nơi mô trong người

vô tình không biết khóc cười
dửng dưng hít thở
biếng lười nhớ nhung
tôi vô tình đến lung tung
ngu si cũng được
điên khùng cũng xong

một lần tôi vô tình mong
thế gian đi hết một vòng
rồi yêu

[Nguyễn Thế Hoàng Linh]


Monday, November 4, 2013

Giữ lại cho ấu thơ...


.....
còn điều nuối tiếc giữ cho đêm vô cùng
còn mắt biếc giữ cho mây muôn trùng
còn em ta giữ lại cho gấm nhung

còn những héo hắt thôi đừng nhớ
gió sẽ xóa đi buồn lo
giữa chiêm bao em chờ mong ta đấy chăng
còn những quấn quít mơ hồ ấy
lao xao trong phút giây
có khi em đang lãng quên tình đầy

còn gió mát giữ cho thu vàng
còn bát ngát giữ cho xuân tràn
còn xa xôi giữ cho nhau hình bóng
còn vòng tóc rối giữ cho vai em mềm
còn giấy mới giữ câu thơ ưu phiền
còn ta, ta giữ lại cho ấu thơ

còn những tháng lá che tình đấy
em xinh ngoan cho lòng say
giữ cho ta vai nồng, môi thơm nhé em
còn chút lấp lánh trong vườn nắng
ra đi em nhớ mang
nhớ khi quen nhau nắng xanh gọi thầm

ta yêu em từ khi ta bỗng xôn xao xôn xao lời hát
em quên ta từ khi mưa nắng tan nhau đưa em đường vui
.....

Sunday, October 13, 2013

Waiting on the world to change


 

boulevard of broken dreams © 2008. Chaotic Soul :: Converted by Randomness